Ngã Lão Ma Thần 2: Ma Thần Giáng Lâm
Chapter 110: Bộ Mặt Thật

Sẵn sàng

Một lúc sau, Cục Trưởng Thang nhìn thấy bảng hiệu thang máy sáng lên.

‘Đến rồi sao ?’

Ting!

Thang máy đi lên rồi xuống tầng năm.

Khi cửa mở ra, sắc mặt Ninh Đạo Minh có vẻ không được tốt lắm. Anh ta đi cùng hai cảnh sát cơ động khác để giải một người đàn ông bịt mặt khác.

- Khụ … Cục Trưởng.

- Cậu đã phải chịu khổ rồi.

Cục Trưởng đứng dậy khỏi chỗ ngồi.

- Cái này.

Cục Trưởng nhìn Lý Minh.

Lý Minh nhìn ông ta với ánh mắt khinh thường.

- Có vẻ như cậu có nhiều điều muốn nói.

Theo lời của Cục Trưởng Thang Minh Căn, Mộ Dung Lý Minh trầm giọng nói.

- Không phải ta. Cục Trưởng mới là người có nhiều điều muốn nói.

Khi đó, Cục Trưởng chỉ vào một trong những chiếc ghế.

- Hiện tại, dẫn giám sát viên lại đó đi.

Đúng như ông ta nói, tình trạng của Ninh Đạo Minh hình như không được tốt lắm.

Hơn nữa, thật kỳ lạ khi Ninh Đạo Minh có biểu hiện đầy lo lắng.

‘Chắc là do vết thương.’

Tuy nhiên, Cục Trưởng Thang Minh Căn khá đau đầu với một vấn đề lớn.

Khoảng 60 đặc vụ đã hi sinh.

Ông ta buộc phải viện ra một cái cớ để giải thích chuyện gì đã xảy ra.

Nhưng trước đó, vẫn còn một số việc phải làm.

Tak!

Lý Minh đỡ Ninh Đạo Minh đến chỗ ngồi.

Rồi khi anh ta cố quay đầu lại.

Click!

- !?

Cục Trưởng nhắm một khẩu súng được trang bị giảm thanh vào đầu anh ta.

Lý Minh nhìn Cục Trưởng với ánh mắt giận dữ.

- Đây là gì? Cục Trưởng!

- Chắc là cậu bực mình lắm nhỉ. Đội trưởng Lý Minh.

Cục Trưởng Thang Minh Căn tỏ ra khó hiểu khi Lý Minh dường như không bị sốc trước hành động của mình.

- Tại sao ông muốn giết ta?

- Cậu còn hỏi sao? Ta đã nói với cậu rằng đừng nhúng tay vào chuyện này rồi.

- Không phải ta đã nói đây không phải là chuyện mà ta có thể rút lui? Và những gì Cục Trưởng đang làm, không phải là cách mà một sĩ quan cảnh sát cấp cao sẽ làm.

Cục Trưởng lắc đầu trước lời nói của Lý Minh.

- Cậu thật ngây thơ. Cậu nghĩ rằng công lý có thể được bảo vệ bằng chính lẽ phải? Đã đâm lao thì phải theo lao.

- … Ông nói không khác gì giám sát viên Ninh.

- Bởi vì nó là sự thật.

Cục Trưởng vẫn mỉm cười dù tay vẫn cầm khẩu súng đính sát đầu Lý Minh.

- Ông còn gọi mình là một cảnh sát sao?

Đó không phải là khuôn mặt của vị Cục Trưởng trung thực và ngay thẳng mà anh ta từng biết.

Lúc này, ông ta không khác gì một tên tội phạm khét tiếng.

Lý Minh thất vọng khi không ngờ vị giám đốc mà mình kỳ vọng lại trở nên như thế này.

Cục Trưởng đặt ngón tay lên cò súng.

- Ta rất tiếc. Dù cậu là một người ngay thẳng nhưng cậu luôn khiến công việc của ta trở nên rối tung lên. Cậu hiểu những gì ta đang nói chứ?

- … Ông không thấy hối tiếc sao?

- Hối tiếc? Cậu đang nói về Tập đoàn Yeon?

Mộ Dung Lý Minh không phủ nhận điều đó.

Cục Trưởng Thang Minh Căn chuẩn bị bóp cò thì dừng lại và mỉm cười.

- Hahaha! Cậu thật là một người hài hước.

- Sao hả?

- Cậu chỉ là một thằng ngốc luôn chỉ biết nhìn một góc độ.

- Ông muốn nói gì?

Lý Minh hỏi Cục Trưởng.

- Cậu có nghĩ rằng Tập đoàn Yeon sẽ quan tâm đến chuyện sống chết của cậu?

Lúc đó, Lý Minh híp mắt lại.

- … Ý ông là gì?

- Chính giám đốc điều hành đã yêu cầu chính phủ và ta không được phép cho cậu gia nhập Cục An Ninh, cậu có biết chuyện này không?

Sau đó, Lý Minh trả lời với giọng đầy tức giận.

- Ta biết rất rõ. Tất nhiên hắn ta sẽ cản đường.

Mọi chuyện luôn luôn như vậy.

Nhưng khi hiểu được vị thế của Cục An Ninh, cơ quan trực thuộc Quốc Vụ Viện và cao hơn cả Hiệp Hội Võ Thuật nên Lý Minh tin rằng sẽ không có bất kỳ ai can thiệp vào.

Và do đó, trong suốt kỳ thi, Lý Minh luôn chứng tỏ năng lực của mình, được tuyển thẳng vào Bộ phận trấn áp tội phạm bạo động.

Trong suốt khoảng thời gian làm việc tại Cục An Ninh, anh ta luôn được giá là người cẩn trọng, chính trực, không chịu áp lực từ bên ngoài và dần dần được Cục Trưởng Thang đề bạt lên vị trí đội trưởng đội 3 của Bộ phận trấn áp tội phạm bạo động.

- Ta rất biết ơn Cục Trưởng về điều đó. Nhưng điều đó không liên quan gì đến chuyện này. Là một sĩ quan cảnh sát, làm thế nào …

- Hahaha. Sao ngươi có thể ngu ngốc và ngây thơ đến vậy?

- ?

- Ngươi nghĩ rằng ta chọn ngươi vì những điều đó sao?

- Huh?

Cục Trưởng Thang Minh Căn nhìn Lý Minh rồi nói tiếp.

- Ban đầu, chúng ta được giao nhiệm vụ phải giám sát Hiệp Hội Võ Thuật và những cao thủ võ lâm. Mặc dù, tập đoàn Yeon đã sa thải ngươi nhưng chúng ta biết ngươi sẽ có ích cho chúng ta trong tương lai.

- … Ý ông là đang cố lợi dụng ta?

- Ta đã nghĩ rằng sẽ có thể lợi dụng ngươi. Nhưng hóa ra đó chỉ là ảo mộng. Ta vốn nghĩ dù cao thủ võ lâm có lạnh lùng và tàn nhẫn đến mấy nhưng sao họ có thể từ bỏ huyết thống của mình chỉ vì ngươi không có thiên phú võ thuật?

Trước những lời mỉa mai của Cục Trưởng, sắc mặt Lý Minh trở nên vặn vẹo.

Hóa ra, Cục Trưởng lợi dụng anh ta để giám sát Tập đoàn Yeon hoặc bắt anh ta làm con tin khi cần thiết.

- Ha …

Nghe điều này, sự tức giận và nghi ngờ của Lý Minh đã được giải đáp.

Không giống như lần đầu tiên được giao nhiệm vụ, thái độ của Cục Trưởng dần dần thay đổi.

- Chẳng lẽ ... tại ta không còn tác dụng?

- Thật đáng tiếc khi phải thừa nhận. Nhưng nếu ngươi không còn mang họ Mộ Dung, cả đời ngươi chỉ là một thám tử bình thường kiếm tiền từ trợ cấp.

Cục Trưởng lạnh mặt nói.

Lý Minh lắc đầu.

Ông ta không còn là vị Cục Trưởng ngay thẳng nữa.

Anh ta đã quá ngây thơ tin vào chiếc mặt nạ mà người đó đang đeo.

- Ngươi chắc chắn đã từ bỏ.

Nhìn thấy Lý Minh đầy thất vọng, Cục Trưởng cảm thấy tồi tệ.

Công việc này đòi hỏi ông ta phải dùng thủ đoạn, và nếu tỏ ra thông cảm với những người như vậy, thì phiền phức.

- Tạm biệt.

Cục Trưởng Thang bóp cò.

Phh!

Ánh sáng lóe lên, và một viên đạn được bắn ra.

Tuy nhiên, có gì đó kỳ lạ.

Ppppp!

Viên đạn lẽ ra phải xuyên qua đầu Lý Minh lại đang lơ lửng và xoay tròn trong không khí.

- C - cái gì thế này?

Cục trưởng Thang bối rối không biết chuyện gì đang xảy ra.

Lý Minh nói.

- … nó vẫn còn hiệu lực chứ?

- Ngươi đang nói cái gì vậy?

Cục Trưởng bối rối trước cách nói chuyện của Lý Minh, quay đầu lại nhìn thấy Thiên Như Vân đã mặt nạ ra, dựa lưng vào tường, đưa tay về phía viên đạn.

Giống như hắn ta đang giữ viên đạn.

- Ngươi?

Cục Trưởng sốc vì không biết phải làm gì, nhưng Lý Minh nhìn Thiên Như Vân với vẻ mặt khác với trước đây, hỏi.

- Tiền bối thực sự giao quyền kiểm soát Tập đoàn Yeon cho ta nếu như ta nghe lời?

- Sao cơ?

Đối với câu hỏi ấy, Thiên Như Vân nở nụ cười đáp lại.

- Ngươi nghĩ việc đó khó lắm sao?

Tak! Crash!

Khi Thiên Như Vân búng ngón tay, viên đạn đang quay trong không trung bị nghiền thành bột và vương vãi khắp mặt đất.

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...