Nghe phiên bản audio của truyện:

Đáp án cho vấn đề của tôi hóa ra lại ở ngay trước mắt.

Càng nghĩ, tôi càng tin rằng đây chính là mảnh ghép còn thiếu cho trò chơi của mình.

Thế nhưng…

Tôi lại tha thiết mong rằng mình đã sai.

“Buồn nôn quá đi mất.”

Hít một hơi thật sâu, tôi đứng dậy tiến về phía cửa phòng, hé ra một kẽ hở rồi ló đầu ra ngoài.

Bên ngoài không một bóng người. Trong khu văn phòng, đèn đóm đã tắt ngúm, nhấn chìm mọi thứ trong một bóng tối đầy áp bức. Sự im lặng nặng nề đến độ bóp nghẹt cả không khí. Rõ ràng mọi người đã về hết cả rồi. Liếc nhìn đồng hồ, tôi nhận ra đã là 1:07 sáng.

....Chỉ còn lại một mình tôi ở Hội.

“Phù.”

Tôi hít một hơi thật sâu, ánh mắt quay lại bàn làm việc.

Môi tôi run rẩy khi cố gắng nghĩ ra một lối thoát khác. Nhưng càng quanh quẩn với giải pháp vừa nảy ra, tôi càng cảm thấy đó là con đường duy nhất để tiến về phía trước.

“....Được rồi.”

Mọi tế bào trong cơ thể tôi gào thét chối bỏ tình cảnh này.

Muốn tìm một giải pháp khác.

Thế nhưng, tôi không có cái thứ xa xỉ là thời gian để làm được việc đó. Đây có vẻ là giải pháp khả thi nhất, và tôi không còn lựa chọn nào khác ngoài việc dấn thân vào nó.

Chỉ là…

“Mình có thể sẽ chết.”

Thật vậy, khả năng rất cao là hành động này sẽ dẫn đến cái chết của chính tôi.

Thế nhưng…

Ngồi yên thì cũng chẳng khác gì chờ chết.

Tôi không còn lựa chọn nào khác ngoài việc thực hiện kế hoạch của mình. Ít nhất thì, làm vậy vẫn tốt hơn là chỉ ngồi chờ một cái chết đã được định sẵn.

“Trước hết, cần phải có vài thứ.”

Tôi bước ra khỏi ‘văn phòng’, tiến vào khu vực của Đặc Vụ Hiện Trường. Lách mình qua những vách ngăn, những cái bóng dường như dài ra và biến dạng theo mỗi góc rẽ. Sự trống rỗng kỳ quái khiến không gian như đang siết chặt lấy tôi.

“Đây rồi.”

Cuối cùng, tôi cũng tìm thấy thứ mình cần.

“Thứ này là được rồi.”

Đó là một sợi dây thừng dài và dày.

Tôi giật mạnh vài lần để kiểm tra độ bền của nó. Phải sau vài cú giật thử, tôi mới gật đầu hài lòng.

“...Ổn rồi.”

Dù cảm thấy hơi có lỗi khi lấy sợi dây, nhưng tôi dự định sẽ trả lại sau. Chỉ cần liếc qua cũng biết đây không phải là một sợi dây thừng bình thường.

Đây có lẽ là thứ mà các đặc vụ hiện trường mang theo trong các nhiệm vụ Cổng của họ.

“Ban đêm, nơi này trông rờn rợn thật.”

Chỉ riêng sự im lặng đã đủ khiến người ta bất an, nhưng điều thực sự làm tôi lo lắng lại là sự vắng bóng của con người trong một không gian rộng lớn, trống rỗng đến thế. Sự tĩnh lặng khiến tôi có cảm giác như toàn bộ tòa nhà này đang... lớn dần lên. Phình to ra, như thể nó là một sinh vật sống.

Ở lại càng lâu, cảm giác bất an trong tôi càng dâng cao.

Thu thập đủ mọi thứ cần thiết, tôi vội vã quay trở lại văn phòng.

Cạch!

Tôi khóa trái cửa sau lưng, tiếng kim loại khô khốc vang lên to một cách lạ thường. Hít một hơi thật sâu, tôi chuẩn bị tinh thần cho những gì sắp xảy đến.

“...Thôi thì, tới đâu thì tới.”

Đẩy chiếc bàn ra xa khỏi ghế, tôi đặt tay lên công tắc điện. Hít vào vài hơi thật sâu, tôi tắt đèn.

Tách.

Hai bàn tay tôi ran lên khi bóng tối nuốt chửng lấy mình từ mọi phía.

Bật sáng màn hình điện thoại, tôi mò mẫm về chỗ ngồi. Sau đó, tôi mở ứng dụng ghi âm và đặt thời gian là năm phút.

“...Chừng này thời gian chắc là đủ rồi.”

Tôi hít một hơi đầy lo lắng khi đặt điện thoại xuống.

Kế hoạch rất đơn giản.

Tôi định ghi âm lại bản nhạc của Nhạc trưởng để thử dùng làm nhạc nền cho trò chơi.

Đây là giải pháp tôi đã nghĩ ra sau rất nhiều trăn trở.

Nghĩ lại chuyến xe taxi vài ngày trước, một ý nghĩ chợt lóe lên—nếu có thể truyền tải được bản nhạc đó và lồng vào trò chơi, tôi có thể tạo ra một thứ gì đó thực sự phi thường.

Ý nghĩ đó khiến tim tôi đập thình thịch, nhưng đồng thời cũng vô cùng mạo hiểm.

Tôi không chỉ không chắc liệu mình có thể ghi lại hiệu ứng của bản nhạc vào điện thoại hay không, mà còn không chắc liệu mình có thể sống sót qua được thử thách này. Chính vì lý do này mà tôi đã đặt giới hạn thời gian là năm phút.

Chừng đó là đủ để tôi làm việc với trò chơi.

“Được rồi, mình nghĩ mình đã sẵn sàng.”

Tôi liếc xuống cổ tay và ấn vào cánh tay mình.

Một cơn gió lạnh quét qua khi một bóng đen xuất hiện trước mặt. Tôi nhanh chóng đưa cho nó những sợi dây thừng vừa thu thập được và đặt cả hai tay lên tay vịn ghế.

“Trói tao lại và đảm bảo tao không thể tự làm hại mình.”

Cái bóng tuân lệnh không một lời thắc mắc, lặng lẽ di chuyển đến bên cạnh và buộc chặt dây thừng quanh cổ tay và cổ chân tôi.

Khi nó làm xong, tôi thử giật nhẹ vài cái—nhưng nhanh chóng nhận ra mình gần như không thể cử động được chút nào.

Rất chắc chắn.

*‘...Ổn rồi, thế này thì mình không cần phải sợ sẽ tự làm hại bản thân nữa.’*

Tôi vẫn còn thấy rùng mình khi nhớ lại những cảnh tượng trong kịch bản đầu tiên.

Cúi đầu nhìn chằm chằm vào chiếc điện thoại trên tay vịn, tôi lướt vài cái để kết nối ứng dụng nghe nhạc với máy tính. Cùng lúc đó, tôi chọn một bài hát dài khoảng năm phút và tắt tính năng ‘phát tiếp’.

Chiếc điện thoại như nguồn sáng cuối cùng trong căn phòng tối mịt.

Nó như là thứ duy nhất níu giữ tôi lại với thực tại.

“Mọi thứ đã sẵn sàng...”

Tôi liếm môi, chuyển sự chú ý sang Kẻ Đi Đêm Lạc Lối. Một phần trong tôi lo sợ nó cũng sẽ bị ảnh hưởng. Nếu vậy, thu hồi nó lại ngay lúc này là lựa chọn an toàn nhất.

Và tôi đã làm vậy.

Sự im lặng càng lúc càng sâu, đặc quánh lại trong không khí cho đến khi cảm thấy ngột ngạt.

“.....”

Nhìn vào điện thoại, tôi hít một hơi thật sâu. Rồi, sau một khoảng thời gian dài như vô tận, tôi nhấn nút phát và bắt đầu ghi âm.

Ting, ting—

Không lâu sau, tiếng nhạc bắt đầu vang lên.

Giai điệu quen thuộc lọt vào tai khi tôi ngồi trong im lặng, tứ chi bị trói chặt vào ghế.

Tôi đang chờ đợi.

Chờ đợi sự biến chuyển không thể tránh khỏi, thứ chỉ xảy ra khi có sự hiện diện của tôi.

Cuộc chờ đợi dài như cả thế kỷ, mỗi giây trôi qua ngỡ như hàng giờ. Cảm giác này còn đáng sợ hơn cả cái chết—biết có thứ gì đó sắp đến, nhưng lại chẳng bao giờ biết là khi nào.

Nhưng rồi—

Tiiiiing—!

Nó đã đến.

Sự biến chuyển tất yếu.

...Và là khởi đầu cho cơn ác mộng dài năm phút của tôi.

 

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...