Sẵn sàng
Nhóm dịch: Thất Liên Hoa

Phòng làm việc của đồn cảnh sát.

Sầm Tuế ngồi trên ghế nghỉ ngơi, ôm túi ngẩn người.

Một lát sau giơ cổ tay lên nhìn đồng hồ, phát hiện đã gần một giờ đêm.

Thấy Trần Vũ, mấy người Uông Kiệt từ trong cửa an ninh đi ra, cô lập tức đứng dậy từ chỗ ngồi.

Đồng chí cảnh sát mặc đồng phục vẫn đang giáo dục họ: "Đi học cho tốt và học tập chăm chỉ đi, uống ít rượu và không đánh nhau nữa, có biết không?"

Mấy người Trần Vũ đồng thanh đáp: "Biết rồi! Cảm ơn chú cảnh sát!"

Nói xong xoay người lại, đụng phải đôi mắt không có màu sắc tình cảm của Sầm Tuế.

Sầm Tuế nhìn Trần Vũ hỏi: "Có thể đi được chưa?"

Trần Vũ gật gật đầu: "Ừ."

Không có chấn thương quan trọng, không bên nào hiếm quá nhiều tiện nghi.

Hòa giải một chút, giáo dục một chút, mất chút tiền để bồi thường, vậy cũng đủ rồi.

Mấy người vừa ra khỏi cổng sân đồn cảnh sát, đám người Ngô Thần Duệ lại đi theo.

Anh ta liếc Trần Vũ, không dám lên tiếng nói chuyện nữa, dù sao Trần Vũ ở trong giới con nhà giàu ở thành phố Tô An, không có ai dám chọc vào.

Ngược lại, Uông Kiệt nhìn Ngô Thần Duệ lại hét lên hai câu: "Về nhà lấy nước tẩy rửa nhà vệ sinh làm sạch miệng đi. Nếu sau này đi ra ngoài lại mẹ nó nói chuyện không sạch sẽ như vậy, thì không may mắn như hôm nay đâu, mẹ nó ông đây sẽ dỡ một cánh tay của cậu."



Ngô Thần Duệ nghe xong lời này, cũng không dám lên tiếng, người khác dẫn anh ta rời đi.

Ngô Thần Duệ vừa đi, trong phòng cảnh sát bên cạnh cửa chợt vươn một cái đầu và nói với Uông Kiệt: "Nhóc con, cậu là trâu bò à? Sao, không muốn đi nữa à? Không muốn đi thì tôi tiễn cậu đến trại tạm giam mấy ngày nha?"

Uông Kiệt nghe xong lời này, vội vàng chắp tay, cúi đầu cười nói với chú cảnh sát trong phòng cảnh sát: "Chú ơi, cháu chỉ khoe khoang xíu thôi, sau này cũng không dám nữa! Cháu hứa, cháu sẽ không bao giờ đánh nhau nữa!"

Sầm Tuế nhìn anh ta như vậy, có chút muốn cười, nhưng cô mím môi nhịn xuống.

Chú cảnh sát trong phòng nói thêm: "Cũng không nhìn bây giờ mấy giờ rồi à, đi về nhanh lên, ai về trường thì về trường, ai về nhà thì về nhà đi, đừng đi lang thang bên ngoài nữa."

Uông Kiệt vội vàng lên tiếng: “Được rồi, về giờ đây về giờ đây."

Nói xong không còn lảm nhảm nữa, cũng đi theo Trần Vũ.

Đi được một đoạn ngắn, Sầm Tuế mới mở miệng nói chuyện, cô hỏi bọn họ: "Có muốn đi xử lý vết thương không?"

Mặc dù không có vết thương đụng đến xương, nhưng vết thương ngoài da ở cánh tay và trên khuôn mặt đều có thể nhìn thấy.

Uông Kiệt phản ứng nhanh hơn so với Triệu Tử Trừng, Chu Nhất Miểu, vội vàng nói một câu: "Chúng ta tự mình xử lý đi, sư phụ, cô dẫn anh Vũ đi."

Sầm Tuế liếc anh ta, nhấn mạnh từng chữ: "Không được gọi tôi là sư phụ."

Uông Kiệt cười "há há", cũng không thèm bận tâm chuyện này: "Chúng tôi đi trước."

Nói xong lôi kéo Triệu Tử Trừng và Chu Nhất Miểu rời đi, tính toán tìm phương tùy tiện mua chút thuốc bôi.

Triệu Tử Trừng vừa đi vừa nói: "Chết tiệt, giống như đang nằm mơ vậy, vì một người đàn bà mà mình lại đánh nhau phải vào đồn cảnh sát, còn bị huấn luyện một tiếng đồng hồ."



Nói xong đi hai bước lại hít mũi, oan ức khóc lóc thành tiếng: "Mẹ nó... Cả đời mình sẽ không thể quên cô ta lừa mình một lò Tuyên Đức... hu hu hu... Cũng vĩnh viễn không quên được một trận đánh đập của ba mình..."

***

Uông Kiệt, Triệu Tử Trừng và Chu Nhất Miểu vừa đi, ven đường chỉ còn lại Sầm Tuế và Trần Vũ.

Sầm Tuế nhìn Trần Vũ, đi thẳng vào vấn đề: "Có cần tôi đi cùng anh không?"

Trần Vũ gật gật đầu: "Có."

Sầm Tuế nhẹ nhàng hít sâu một hơi, nhìn anh ta, một lúc lâu sau gật đầu nói: "Được rồi."

Nợ ân tình, tóm lại là muốn trả lại.

Sầm Tuế và Trần Vũ tìm một phòng khám nhỏ ban đêm vẫn còn mở, sau khi vào cửa quấy rầy bác sĩ người ta, mua thuốc rồi để bác sĩ bôi thuốc cho Trần Vũ.

Mí mắt bác sĩ như bị dính lại với nhau, vừa bôi thuốc cho Trần Vũ vừa ngáp.

Trần Vũ bị ông ấy chọc nên tê đến mức phải hít không khí, tức giận nói: "Chú ơi, chú có thể mở mắt ra được không? Có thể nhẹ hơn không?"

Bác sĩ cũng tức giận nói: "Cậu không nhìn xem đã mấy giờ rồi sao? Chê tay tôi mạnh, vậy để bạn gái cậu bôi cho cậu đi!"

Trần Vũ nhìn thoáng qua Sầm Tuế, Sầm Tuế lập tức giải thích: "Cháu không phải bạn gái của anh ta."

Các bác sĩ buồn ngủ muốn chết, không có tâm trạng để quan tâm bọn họ có phải người yêu của nhau không.

Mơ màng xử lý xong vết thương cho Trần Vũ, lại ngáp rồi nói: "Được rồi, tự mình chú ý, không được đụng vào nước, để tránh vết thương nhiễm trùng."

Cầm số thuốc còn lại ra khỏi phòng khám, Sầm Tuế mang túi nilon đến trước mặt Trần Vũ: "Cầm đi, không có việc gì thì tự soi gương bôi, thời gian cũng không còn sớm, mau trở về nghỉ ngơi đi."

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...