Sẵn sàng
Nhóm dịch: Thất Liên Hoa

Trần Vũ nhìn cô, cũng không đưa tay nhận túi nilon, một lát sau mới nói: "Có thể đi cùng tôi được không?"

Sầm Tuế bất lực.

Sầm Tuế trực tiếp nhét túi nilon vào tay anh ta và nhìn anh ta từ chối: "Không, tôi phải về để ngủ."

Thấy Sầm Tuế xoay người rời đi, Trần Vũ đi theo bên cạnh cô.

Sầm Tuế đi đến ven đường thì dừng lại, nhìn đường vắng chờ taxi, nửa ngày không thấy một chiếc xe.

Trần Vũ đứng bên cạnh cô chứ không đi, bỗng nhiên nói: "Tôi đưa em về."

Sầm Tuế liếc nhìn anh ta: "Anh lấy cái gì chở?"

Sau đó chưa đầy mười phút, một chiếc xe máy hạng nặng màu đen dừng lại trước mặt Sầm Tuế và Trần Vũ.

Những người trên xe lấy mũ bảo hiểm xuống, để lại mũ bảo hiểm và chiếc xe rồi quay đi.

Sầm Tuế nhìn Trần Vũ đi đến rồi lên xe, đưa một cái mũ bảo hiểm đến trước mặt cô, nghi hoặc hỏi: "Anh có uống rượu không?"

Trần Vũ cầm mũ bảo hiểm trong tay, giơ lên trước mặt cô: "Vừa đến quán bar, mới ngồi xuống, còn chưa kịp uống."

Sầm Tuế hơi mím môi, liếc mắt nhìn ra đường, một lát sau nhận mũ bảo hiểm.

Cô đi qua ghế sau của xe máy và nói với Trần Vũ: "Đến Lan Viên."

Trần Vũ sửng sốt, lấy điện thoại di động ra tìm kiếm, sau đó đưa cho Sầm Tuế xem: "Nơi này?"

Sầm Tuế "Ừ" một tiếng: "Chính là nơi này."



Trần Vũ đội mũ bảo hiểm quay đầu lại nhìn cô: "Em không về nhà à?"

Sầm Tuế đành phải giải thích một câu: "Nửa đêm một thân mùi rượu về nhà không thích hợp lắm, bạn thân của tôi ở đây có nhà, các cô ấy đều qua đó rồi, ở đó tạm một đêm đi."

Trần Vũ tiếp lời nói: "Đủ ở không? Nếu không thì đến chỗ tôi, nhà tôi bên kia rộng."

Sầm Tuế lườm anh ta, không có kiên nhẫn nói: "Trước kia tôi muốn đến chỗ anh, không phải có chết anh cũng không muốn để tôi đến sao? Bây giờ mời tôi đi tôi cũng không đi, nếu không đi nữa thì tôi xuống xe."

Trần Vũ đành phải khởi động xe.

Anh ta lái xe không nhanh chóng, lên đường và nói: "Trước đây tôi thực sự có chút giống một thằng khốn..."

"Anh hai à, anh chỉ giống tên khốn thôi sao?" Trần Vũ nói một nửa, đã bị Sầm Tuế lên tiếng cắt ngang. Cô hiếm khi muốn chửi bới anh ta, cũng đơn giản nói ra nhanh: "Anh là một thằng khốn đến mức không thể khốn kiếp hơn được nữa có biết không? Bây giờ anh đối xử tốt với tôi, chỉ muốn tôi biết ơn anh và ở bên anh một lần nữa? Tôi nói cho anh biết, Tuyệt! Đối! Không! Thể!"

Trần Vũ mím môi tức tối: "Không phải tôi đang học cách đối xử tốt với em như thế nào cũng như đang bù đắp cho em hay sao?"

Sầm Tuế không lập tức nói tiếp, một lát sau lại nói tiếp một câu: "Thâm tình đến muộn còn hèn hạ hơn cỏ."

Ngay sau khi lời này được nói ra, bầu không khí lập tức trở nên lạnh lẽo.

Sầm Tuế tự nhiên có thể cảm nhận được, lại nói với Trần Vũ: "Nếu anh khó chịu, có thể cho tôi xuống."

Trần Vũ không để ý tới cô, cứ như vậy nhanh chóng lái xe.

Sau đó anh ta không nói một câu nào nữa, chỉ đưa Sầm Tuế đến tiểu khu Lan Viên theo hướng dẫn.

Dừng xe bên ngoài cổng tiểu khu, Sầm Tuế xuống xe lấy mũ bảo hiểm trả lại cho anh ta và nói: "Tóm lại, tối nay cảm ơn anh."

Trần Vũ nhận mũ bảo hiểm, cũng không nói thêm gì, chỉ nhìn Sầm Tuế nói một câu: "Không khách khí."



Sầm Tuế cũng không còn gì để nói nữa.

Xoay người và đi về phía cổng của tiểu khu.

Trần Vũ nhìn cô đi xa, lúc cô đi tới cửa chính, không nhịn được mà lên tiếng gọi cô một câu: "Sầm Tuế."

Sầm Tuế nghe thấy âm thanh nên dừng bước.

Trần Vũ cho rằng ít nhất cô sẽ quay đầu lại.

Kết quả là cô chỉ dừng lại trong vài giây, và bước vào tiểu khu.

Trần Vũ ngồi trên xe máy, nhìn bóng lưng cô biến mất trong bóng đêm.

Trong lòng không thể nói được có mùi vị gì cụ thể, chỉ cảm thấy có khe hở, thấm nước lạnh, từ từ kết thành khối băng, lạnh lẽo trào ra từ lồng ngực.

Ngay khi anh ta đắm chìm trong loại cảm xúc lạnh như băng này, trong phòng bảo vệ đột nhiên truyền ra một tiếng hát du dương ——

"Sau đó, cuối cùng thì tôi cũng đã học được cách yêu, tiếc là em đã đi xa và biến mất trong biển người... Sau đó, cuối cùng trong dòng nước mắt, tôi hiểu rằng có một số người một khi bỏ lỡ sẽ không còn..."

Trần Vũ: "..."

Hơn nửa đêm, có ai phàn nàn về nhân viên bảo vệ này không vậy?

***

Khi Sầm Tuế đến căn hộ của Đào Mẫn Nhi, ba người bạn thân và ba người bạn cùng phòng, chẳng những không lo lắng đến mức không ngủ được, mà còn ghé sát vào tấm thảm trước sofa, mở hai bàn ra để đánh bài.

Thấy Sầm Tuế trở về, mọi người đều ngẩng đầu nhìn cô rồi nói một câu: "Trở về rồi."

Sầm Tuế vẻ mặt khó tin đến bên sofa buông túi xách xuống, sau đó nhìn họ nói: "Tớ về rồi... Các cậu có lương tâm hay không vậy, tớ đến đồn cảnh sát, vậy mà các cậu còn có tâm tình ở chỗ này đánh bài?"

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...