Sẵn sàng
Nhóm dịch: Thất Liên Hoa

Sầm Tuế cười: "Không phải, tôi đang tính học ngành giám định châu báu."

Miêu Thi Văn có chút ngạc nhiên: "Cô có thiên phú về khảo cổ như vậy sao không học?"

Sầm Tuế vẫn dùng lời giải thích cũ, nói trong nhà có sản nghiệp mới mở, cô cần phải về tiếp nhận.

Miêu Thi Văn gật đầu, mím môi nói: "Thật đáng tiếc."

Sầm Tuế liếc cô, cố ý nói: "Nếu tôi vào khoa khảo cổ chắc chắn sẽ là nghiên cứu sinh do giáo sư Triệu phụ trách."

Lời này còn mang hàm ý khác, Miêu Thi Văn nghe xong mặt bỗng dưng đỏ lên, sau đó cười nói: "Tôi chắc chắn sẽ chào mừng nha, đàn chị giúp cô ôn tập."

Sầm Tuế cũng cười, cũng sẽ không cố ý châm chọc Miêu Thi Văn.

Miêu Thi Văn cũng không để ý, lại ngồi nói chuyện phiếm với Sầm Tuế nói chuyện phiếm, lại nói đến chuyện Mền Dharani bị bán đấu giá.

Miêu Thi Văn nhìn Sầm Tuế cảm khái: "Tuổi còn nhỏ mà tiền tiết kiệm đã hơn mười vạn, nghĩ đều không dám."

Sầm Tuế bị cô nói đúng tâm ý, cười nói: "Còn chưa chắc chắn sẽ bán được đâu."

Miêu Thi Văn khẳng định: "Mấy thứ đắt tiền với quý hiểm sưu tầm không phải để chơi thôi sao? Người có tiền rất nhiều nhưng Mền Dharani của Càn Long chỉ có một, lại đột nhiên xuất hiện, chắc chắn sẽ có người muốn đoạt được nó. Nếu không tin cô có thể tùy tiện tìm một người sưu tầm nào đó hỏi, ai mà chẳng biết Thượng Thành vừa phát quảng cáo về Mền Dharani đã tạo nên chấn động không nhỏ trong giới."

Sầm Tuế gật đầu: "Vậy mượn lời nói may mắn của cô."

Miêu Thi Văn cười, chợt hỏi: "Có thể thêm wechat không?"

Sầm Tuế hơi suy nghĩ nhưng vẫn gật đầu: "Có thể nhưng tôi bình thường chỉ chơi đùa một chút."



Miêu Thi Văn lấy điện thoại, mở khóa: "Cô yên tâm, tôi sẽ không làm phiền cô."

Sầm Tuế lấy di động ra đưa Miêu Thi Văn thêm wechat, lúc sau lại câu được câu chăng tán gẫu.

Cô gái này bình thường cao ngạo nhưng đến khi hiểu rõ đối phương thì sẽ rất nhanh thừa nhận, điểm này rất giống Hạ Quốc Lương.

Triệu Minh Viễn ở phòng trong tán gẫu với Vinh Mặc xong, lúc đi ra nhìn thấy Sầm Tuế và Miêu Thi Văn đã làm hòa, coi như đã hiểu rõ mọi việc.

Nhìn thấy bên ngoài trời cũng đã tối, anh ta mời ăn cơm, sau đó cùng Miêu Thi Văn, Vinh Mặc, Sầm Tuế đi ăn cơm chiều, lại kéo gần quan hệ.

Triệu Minh Viễn lúc ăn cơm có chút tiếc nuối nói anh ta cũng muốn đi hội đấu giá nhìn xem nhưng vào ngày đấy lại không có thời gian.

Mà vào mấy ngày đấy không chỉ có anh ta bận, Hàn Dịch cũng không thể bớt chút thời gian.

Đồ của chính mình bán đấu giá, Sầm Tuế đương nhiên phải đi.

Vinh Mặc đã hứa sẽ giúp cô chuyện này, đương nhiên sẽ đi cùng.

Nhưng bọn họ cũng không cần phải đến sớm, mãi cho đến trước khi hội đấu giá bắt đầu một ngày mới đến thành phố Loan Khẩu.

Lúc đi đến nơi cũng không vội vàng mà ăn xong cơm trưa mới xuất phát, đến nơi thuê khách sạn, ở buổi tối lúc sắp sửa đóng triển lãm mới nhìn xem tất cả các vật phẩm đấu giá.

Mền Dharani là đồ đấu giá cuối cùng, nơi để vô cùng dễ thấy, vừa bước vào nhìn được.

Cùng trong dự đoán giống nhau, bởi vì sắp đóng cửa nên trong triển lãm cũng không có người.

Sầm Tuế đi đến trước cạnh nơi trưng bày, nhìn ngọn đèn, nói: "Cũng không biết có thể bán được hay không?"



Vinh Mặc đứng bên cạnh cô, cũng nhìn thấy quyển kinh: "Chắc là có thể đi, hội đấu giá đã rất lâu không xuất hiện loại đồ vật quý hiếm như này."

Sầm Tuế quay đầu nhìn anh ta: "Vậy anh đoán có thể bạn được nhiều hay ít?"

Vinh Mặc hơi suy nghĩ, vừa muốn nói chuyện trong tầm mắt lại xuất hiện một người.

Chính xác mà nói là một người phụ nữ, buổi tối còn đeo kính râm, đội chiếc mũ màu đen, mặc chiếc váy đỏ.

Hạ Hi nhìn thấy Vinh Mặc trước, lúc anh nhìn thấy cô ta, cô ta nâng tay gỡ kính, cười nói: "Thật trùng hợp."

Sầm Tuế đang chờ Vinh Mặc định giá, nghe được âm thanh cũng quay đầu lại nhìn.

Mới vừa quay lại chỉ thấy Hạ Hi tay cầm kính râm, trên mặt trang điểm tinh xảo, đi lên hai bước đến trước mặt cô và Vinh Mặc, nói: "Xin chào, chúng ta lại gặp mặt."

Sầm Tuế lễ phép cười, đáp lại: "Xin chào, thật đúng vừa khéo."

Hạ Hi dùng kính râm chỉ nơi trưng bày Mền Dharani: "Đây là cô mang ra đi."

Sầm Tuế gật đầu: "Đúng, nó là của tôi."

Hạ Hi cười nói: "Thật không nhìn ra, cô tuổi còn nhỏ mà đã sưu tầm đồ cổ. Đồ này nếu có thể bán ra chắc sẽ kiếm được không ít, mấy thế hệ đều có thể sống thoải mái."

Sầm Tuế khách khí nói: "Cũng chỉ là chơi đùa một chút."

Hạ Hi đối với sở thích của cô căn bản không có hứng thú.

Cô ta và Sầm Tuế nói vài câu chú ý tới Vinh Mặc nhưng vẫn nói với Sầm Tuế: "Tôi có thể nói hai câu với Vinh tiên sinh được không?"

Sầm Tuế không biết giữa Vinh Mặc và Hạ Hi đã có chuyện gì, nhưng bọn họ học chung trung học, thân quen hơn so với cô.

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...