Sẵn sàng
Nhóm dịch: Thất Liên Hoa

Cô rất thức thời, không cần chờ Vinh Mặc mở lời, đồng ý một tiếng xoay người rời đi.

Trong triển lãm vốn đã không có người, Sầm Tuế vừa đi chỉ còn lại Hạ Hi và Vinh Mặc.

Vinh Mặc không có biểu cảm gì, chỉ hỏi: "Có chuyện gì không?"

Hạ Hi nhìn chằm chằm chằm Vinh Mặc, một lát sau mới mở miệng nói: "Cũng không có gì, chỉ là muốn chính miệng nói với anh tôi và Vinh Đằng đã đính hôn đầu năm nay. Tôi đã nói rồi, tôi nhất định sẽ vào được nhà họ Vinh, nếu không được làm vợ của anh, vậy thì sẽ làm thím của anh."

Vinh Mặc cũng không quan tâm chuyện của nhà họ Vinh, cũng rất ít về nhà, chuyện này anh vẫn là cùng Thượng Thành nghe được từ miệng của chuyên gia Tiết Trường Hải.

Nhưng mà anh cũng không có hứng thú nghe, thậm chí có chút muốn cười như là mới nghe được một câu chuyện cẩu huyết nào đó, nhưng anh cũng không có cười, chỉ bình thản nói một câu: "Vậy thì chúc mừng cô."

Hạ Hi đã đoán Vinh Mặc sẽ có một chút phản ứng đi.

Nhưng kết quả không nghĩ tới anh ta nghe cô phải cưới chú anh ta mà một chút phản ứng cũng không có.

Hạ Hi có chút oán hận nhìn anh, lúc sau lại nhịn không được hỏi: "Tôi rốt cuộc không tốt chỗ nào?"

Biết hỏi cũng như không nên cô lại tiếp tục nói: "Tôi thật ra muốn nhìn anh sẽ cưới loại phụ nữ gì. Người cổ hủ như anh sẽ có năng lực tìm được dạng phụ nữ gì!"

Hai câu này làm Vinh Mặc nhớ đến trước kia đã nghe qua vô số lần.

Anh nghe xong không có cảm giác gì nhưng trong đầu lại nghĩ ra một ý tưởng, vì thế anh không lên tiếng phản bác mà chỉ nhìn Hạ Hi nói: "Không cần đợi về sau, tôi đã tìm được rồi."

Hạ Hi nghe thế sắc mặt cứng đờ: "Ai?"



Vinh Mặc chỉ đơn giản nói: "Người vừa rồi mới ra ngoài."

Hạ Hi sửng sốt, sau đó bật cười.

Cười một hồi, cô ta mới nói: "Anh đừng có đùa, cô gái nhỏ có biết không? Cô ấy căn bản không biết anh là ai, lại sẽ để ý một ông chủ cửa hàng đồ cổ như anh? Tôi đã sớm nhìn qua, cô ấy mặc toàn đồ hiệu, ông chủ nhỏ như anh nuôi không nổi."

Vinh Mặc vẫn là bộ dáng kia, điểm bất đồng là trong giọng nói có chút sủng nịch và khoe khoang: "Cô đừng nhìn cô ấy tuổi nhỏ, chưa tốt nghiệp đại học, nhưng rất lợi hại, không cần tôi nuôi cô ấy, là cô ấy nuôi tôi."

"…"

Khóe miệng Hạ Hi run rẩy.

Thoáng chốc trái tim bỗng toát ra cảm giác chua xót.

Cho tới bây giờ cô ta cũng không nghĩ tới có một ngày Vinh Mặc cũng sẽ dùng loại ngữ khí sủng nịch và khoe khoang nói một người phụ nữ, giống như thật sự thích cô ấy.

Hạ Hi nhìn thấy ánh mắt của Vinh Mặc lạnh xuống, nhưng không sắc bén, thậm chí có chút như trái tim vỡ vụn.

Hôm nay Vinh Mặc xem như có tình người, lại nói vài câu với cô ta: "Nếu đã đính hôn, vậy nên đặt tâm tư ở trên người đó đi, một ông chủ cửa hàng nhỏ như tôi không đáng để cô như vậy."

Nói xong cũng không tính lại phí võ mồm, nhấc chân bước đi.

Khi anh mới đi qua Hạ Hi hai bước, cô ta bỗng nhiên nói: "Anh xứng đáng bị Vinh Đằng đoạt tất cả, về sau tất cả của nhà họ Vinh đều là của Hạ Hi tôi. Quả thật một ông chủ của cửa hàng nhỏ, tôi đúng là không cần."

Nghe cô ta nói như thế, Vinh Mặc dừng lại bước chân, sắc mặt nháy mắt giảm xuống mấy độ.

Nhưng anh không có quay đầu lại, cũng không nói gì, nhấc chân đi rồi.

Sầm Tuế vì không quấy rầy anh và bạn cũ ôn chuyện nên ra bên ngoài triển lãm.



Đứng ở bên chờ không có việc gì làm cầm di động tùy tiện lướt.

Đứng đợi một lúc cô thấy Vinh Mặc đi ra, tắt di động rồi đi lên trước hai bước, tựa vào cây cột bên cạnh, hỏi anh: "Tán gẫu xong rồi?"

Vinh Mặc không nhìn thấy có gì bất thường, gật đầu: "Cô còn muốn nhìn không?"

Sầm Tuế còn chưa kịp nói, lại nhìn thấy Hạ Hi đi ra.

Trời ban đêm, cô ta vẫn đeo một cái kính râm, hoàn toàn nhìn không thấy trên mặt có biểu tình gì.

Hạ Hi đi ra sau, xuyên qua kính râm nhìn thoáng qua Sầm Tuế và Vinh Mặc.

Sầm Tuế nhìn cô ta mặt không chút thay đổi, bỏ qua sự tồn tại của cô và Vinh Mặc, lập tức đi qua.

Nếu như này thì Sầm Tuế đương nhiên không lên tiếng chào hỏi cô ta.

Chờ Hạ Hi đi qua, cô lại và Vinh Mặc vào trong triển lãm tiếp tục nhìn cổ vật được cất giữ.

Đi vào trong dạo một hồi, Sầm Tuế nhìn Vinh Mặc, bát quái hỏi: "Anh chọc giận người ta rồi?"

Vinh Mặc vẫn là bộ dáng không có hứng thú, nói chuyện cũng có lệ: "Đại khái là vậy."

Tuy anh không có nhiều biểu hiện nhưng Sầm Tuế vẫn nhận thấy tâm trạng của anh có chút không đúng.

Vì để thả lỏng không khí, cô cố ý nhìn Vinh Mặc nói: "Nhìn anh như vậy có phải là đối với phụ nữ không có hứng thú đi."

Vinh Mặc đứng hình, quay đầu nhìn cô.

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...