Sẵn sàng
Nhóm dịch: Thất Liên Hoa

Sầm Tuế đã thực sự bị anh nói đến thiết thực rồi.

Cô đi bên cạnh anh, quay đầu nhìn Vinh Mặc, khóe mắt ươn ướt, nửa ngày nói: "Cảm ơn anh."

Cô nói rằng cô muốn đi đập biển hiệu Vạn Bảo Đường, anh trực tiếp đưa cho cô cầm của giả lấy điềm tốt. Đấu xong dẫn đến rắc rối, anh đã bảo vệ cô vô điều kiện. Trên đời này, ngoài ba cô ra, có lẽ sẽ không có người đàn ông nào khác có thể vì cô mà phơi bày ra như vậy.

Giống như một ngọn núi, sừng sững đứng sau lưng cô, vì cô che chắn mưa gió, giải quyết mọi muộn phiền cho cô.

Dù có chuyện gì xộc đến với cô, đều sẽ thay cô ngăn chặn rắc rối ấy.

********

Từ sảnh quản lý đi về nhà, tâm trạng thăng trầm gần như cũng được điều chỉnh tốt lên rất nhiều.

Sầm Tuế đi theo Vinh Mặc vào cổng, khóa trái cửa lại, khi đi ngang qua mảnh sân đến cửa nhà, cô chợt nhớ ra một chuyện, vừa mở cửa ra, cô nhìn Vinh Mặc hỏi: "Nhân tiện, vết máu trên con dao đó là của ai?"

Nói xong cong không đợi Vinh Mặc kịp trả lời, mượn ánh đèn đầu, cô có thể nhìn thấy vết nứt trên vai trái của anh.

Bởi vì hôm nay anh mặc áo sơ mi đen, vừa rồi cô lại rất hoảng loạn, cho nên vẫn luôn không để ý trên vai anh có một vết cắt, cũng không nhìn thấy vết máu.

Sau khi thấy vậy, Sầm Tuế cũng không cần Vinh Mặc trả lời, cô trực tiếp đưa tay ra, thậm chí không cho anh ta thời gian phản ứng, cô cởi ba lỗ trên áo sơ mi của anh ta, sau đó kéo cổ áo sang một bên, nhìn thấy có một vết dao dài một inch trên vai trước của anh.

Máu trên mép dao đã đông lại, biến thành vòng tròn màu đỏ.

Sầm Tuế vô thức nín thở, cảm giác như thể đau đớn trên da thịt của chính mình.



Cô đột nhiên căng thẳng trở lại, cau mày hỏi Vinh Mặc: "Còn có chỗ khác không?"

Nói xong vẫn không muốn Vinh Mặc trả lời, trực tiếp kéo quần áo của anh xuống một lần nữa, sau đó tìm trên người anh có vết thương nào không.

Vinh Mặc đứng yên, để cô nhìn đi nhìn lại một lúc, anh đột nhiên nói: "Em muốn nhìn hết anh à?"

Nghe vậy, động tác của Sầm Tuế lập tức dừng lại.

Cô đột nhiên cảm thấy xấu hổ, lỗ tai nóng ran, sau đó hắng giọng, từ từ kéo quần áo của anh lên xong, tùy ý cài mấy cái cúc, thì thào nói: "Em cũng là quan tâm anh mà..."

Vinh Mặc vươn tay mở cửa, nhìn Sầm Tuế: "Sau đó... đi vào quan tâm?"

Sầm Tuế: "..."

Là anh cố tình nói mơ hồ, hay là tâm tư cô không trong sáng?

Hơi nóng trên vành tai lập tức xộc thẳng lên mặt.

Nhìn thấy cô như vậy, Vinh Mặc nhịn không được trêu chọc cô, nghiêm mặt cười nói: “Không có chỗ nào khác, chỉ là vết thương nhỏ này, không cần đi bệnh viện, đi vào giúp anh xử lý ôi một ít thuốc.”

Sầm Tuế cúi mặt gật đầu: “Ồ."

*****

Hai người lần lượt vào phòng rồi đóng cửa lại.



Vinh Mặc đi tìm hộp thuốc, sau đó đi đến ghế sô pha trong phòng khách ngồi đi.

Sầm Tuế rối loạn tìm thuốc khử trùng, bông gạc trong hộp thuốc ra, sau đó ngồi bên cạnh Vinh Mặc, duy trì sự điềm tĩnh và nghiêm túc nói: "Anh cởi quần áo ra chút."

Những dòng tâm sự trong lòng lại là- Tự anh cởi, em sẽ không tự mình rước lấy.

Trên môi Vinh Mặc nở nụ cười, giơ tay cởi cúc áo, để lộ vết thương trên vai ra.

Sầm Tuế cầm lọ thuốc và tăm bông trong tay, nghiêng người về phía anh, ghé mặt vào trước vai anh, nhúng tăm bông vào lọ thuốc, trước tiên lau sạch vết máu xung quanh, sau đó từ từ thay đổi tăm bông để bôi thuốc lên vết thương.

Sau đó, vừa lúc tăm bông chạm vào vết thương, Vinh Mặc đau đớn rên lên một tiếng.

Bản thân Sầm Tuế cũng rất căng thẳng, cẩn thận tỉ mỉ lau sạch vết thương, trên đầu chảy ra một chút mồ hôi nói: "Em sẽ nhẹ nhàng, anh chịu khó một chút nha, rất nhanh, rất nhanh sẽ ổn thôi."

Vinh Mặc thực sự chịu đựng được, nhưng nhịn không được những lúc đau đữ dội, anh nhẹ nhàng khịt mũi.

Lúc đầu Sầm Tuế còn rất chuyên chú chữa trị vết thương, nhưng sau khi nghe anh trầm giọng rên, nghe rồi nghe tâm tư lại bắt đầu trở nên không thuần khiết, hơn nữa giọng nói của anh gần như ở ngay bên tai cô, mỗi lần thở nặng thở nhẹ đều rất rõ ràng, thậm chí có thể cảm nhận được hơi thở.

Đầu óc có chút bối rối, kết quả ánh mắt bất giác di chuyển xuống, thoáng thấy cơ ngực bên cạnh lớp áo sơ mi đang tuột xuống.

Hiệu qur vừa vặn cứng cáp, không lớn quá mức, cũng không mỏng manh nhỏ nhắn, mạnh mẽ đến mức khiến người ta không thể không muốn nuốt xuống.

Cũng đã lén nuốt một ngụm nước bọt, sắc mặt Sầm Tuế hoàn toàn đỏ lên, lông mi cũng bị nhuộm hồng.

Vinh Mặc nhướng mày nhìn cô, bởi vì ở gần nên anh có thể nhìn rõ lông mi của cô, nhìn thấy vành tai của cô vừa nhỏ vừa trắng, gốc tai đỏ ửng, sau đó lan ra cả gò má từng chút một.

Tâm tư của anh cũng không bình tĩnh, cố gắng kiềm chế lại.

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...