Sẵn sàng
Nhóm dịch: Thất Liên Hoa

Đến khi khó kiềm chế được bản thân, vết thương bị bông gòn ấn vào, lại đau.

Anh hít một hơi và lại rên rỉ.

Sầm Tuế cầm tăm bông hít một hơi để bản thân trấn tĩnh lại, nhìn vết thương nói với Vinh Mặc: "Không được nhìn em, không được kêu..."

Một lúc sau, lại nói thêm một câu: "Không được thở..."

Vinh Mặc: "..."

Miệng vết thương được xử lý bằng cách quấn vải thưa.

Vinh Mặc mặc lại áo sơ mi, ngồi ở trên ghế sofa cài nút áo.

Sầm Tuế thu dọn hộp y tế ở bên bàn trà, vừa đóng hộp vừa nói: "Anh cần chú ý, đừng đụng đến nước."

Đóng hộp xong, không đợi Vinh Mặc lên tiếng, cô trực tiếp cầm hộp y tế để lại chỗ cũ rồi quay lại phòng khách, trong tay cô là quần áo ngủ sạch sẽ, cô đứng ở xa xa nhìn Vinh Mặc và nói: "Dày vò cả tối cũng mệt mỏi rồi, vậy tôi đi tắm rồi ngủ trước, anh cũng tắm rồi ngủ sớm đi."

Thấy Sầm Tuế hơi cố ý tránh mình, Vinh Mặc ngồi ở trên ghế sofa mà khóe miệng không khống chế được hơi nhếch.

Anh khẽ đáp một tiếng "Ừ", rồi nói tiếp một câu: "Ngủ ngon."

Sầm Tuế đáp lại xong liền xoay người đi tắm, tắm xong thì trở về phòng, nằm xuống.

Trong đầu cô rối bời, vừa rồi suy nghĩ suýt nữa bị người ta trói lại, lạnh sống lưng, trong lòng còn hơi nghĩ mà sợ. Rồi cô nghĩ Vinh Mặc xuất hiện kịp thời, sự tương tác có vẻ mập mờ giữa họ vừa rồi, mặt lại nóng lên.

Lật qua lật lại trên chiếc giường rộng lớn, Sầm Tuế kéo chăn che kín đầu.



Nhưng được một chốc thì cô khó thở nên ló đầu ra thở, sau đó vươn tay tắt đèn, chuẩn bị đi ngủ.

Kết quả, sau khi tắt đèn, nhắm mắt, trong đầu cô không ngừng thoáng qua hình ảnh suýt nữa cô bị ba gã đàn ông lôi đi vừa rồi.

Đầu óc không khống chế được mà nghĩ nhiều, nghĩ chắc chắn Đường Hạc Niên căm hận cô, chứ đúng ra là sẽ không dễ dàng bỏ qua cho cô, rồi cô lại bắt đầu căng thẳng, sợ hãi, không nhịn được mà lo lắng nhiều hơn.

Sau đó cô nghĩ, không biết báo cảnh sát có có tác dụng hay không, ba gã đàn ông kia có thể bị bắt hay không.

Sau đó, dù ba gã đàn ông kia có thể bị bắt, không gây ra tổn thương quá lớn cho cô và Vinh Mặc thì không biết có bị nghiêm trị không.

Càng không biết Đường Hạc Niên nấp ở sau lưng làm chuyện xấu có thể bị bắt hay không.

Trước đây, Vinh Mặc nhắc nhở một câu, nói Đường Hạc Niên có thể sẽ trả thù, khi đó trong lòng cô thả lỏng.

Bây giờ thật sự trải qua, cảm giác sợ hãi rất rõ ràng, muốn thả lỏng cũng không thả nổi.

Cứ nghĩ ngợi lung tung những chuyện này, nên nhắm mắt không được mấy phút, Sầm Tuế lập tức ngồi dậy bật đèn.

Cô ngồi tựa vào đầu giường, mở to hai mắt, luôn cảm thấy trong phòng sẽ có người nhảy ra bất cứ lúc nào, sau đó cô thậm chí không dám nhắm mắt, chứ đừng nói là yên tâm ngủ.

Cô nghiêng nghiêng mệt mỏi tựa vào đầu giường, mắt díp lại.

Chợt giật mình tỉnh lại, cô lại mở to mắt.

***

Vinh Mặc tắm xong nhưng không hề thoải mái, bởi vì phải cẩn thận để vết thương không dính nước.

Tắm xong, anh về phòng nằm xuống, nhưng không quá buồn ngủ, trong đầu anh là một đống hình ảnh ngổn ngang không nên nghĩ đến.

Bây giờ không buồn ngủ, anh với lấy quyển sách đặt ở trên tủ đầu giường.



Anh đặt sự chú ý vào trong sách, tập trung lại, khiến đầu óc không rảnh suy nghĩ chuyện khác.

Một quyển sách dần dần lệch đi gần nửa, ngay lúc anh chuẩn bị để sách xuống rồi ngủ, hai tiếng tiếng gõ cửa vang lên từ cửa phòng.

Tiếng gõ cửa vừa vang lên, anh nghe thấy giọng Sầm Tuế truyền vào từ khe cửa, hỏi anh: "Đã ngủ chưa?"

Vinh Mặc gập sách trong tay, để nó trên tủ đầu giường, trả lời: "Cửa không khóa."

Sau đó vừa nói xong, cửa phòng được mở ra, Sầm Tuế xuất hiện từ khe cửa. Cả người cô bọc chăn kín mít, chỉ lộ ra gương mặt. Cô cắn môi, do dự nhìn anh một hồi, nói: "Tôi... Không dám ngủ..."

Vinh Mặc thấy cô như vậy thì cảm thấy đáng thương, lại có hơi buồn cười.

Anh kiềm chế, vén chăn lên, xuống giường, đứng dậy đi giày, đi tới trước mặt cô, "Vậy tôi làm được gì cho cô?"

Sầm Tuế hơi ngước mắt nhìn anh, vô cùng nghiêm túc nói: "Tôi... Buồn ngủ."

Vinh Mặc nhìn cô, lặng tiếng suy nghĩ một hồi, sau đó ăn ý mà lui về phía sau hai bước, mở miệng nói: "Vào đi."

Nói xong, anh lại bổ sung một câu: "Tôi ngủ dưới đất."

Sầm Tuế bị dày vò đến mức sắp sắp tan vỡ rồi, cô không do dự nhiều, trực tiếp bọc chăn bước vào, trở tay đóng cửa lại.

Dĩ nhiên cô tới là còn vì một nguyên nhân quan trọng nhất, cô tin nhân cách của Vinh Mặc.

Quen nhau cũng được nửa năm, mỗi tối chung sống, thì cô còn biết hơn ai khác Vinh Mặc là loại người gì.

Bởi vì tin tưởng anh, tin tưởng anh, cho nên cô cũng không có tâm lý phòng bị dư thừa với anh.

Sầm Tuế bọc chăn của mình đi lên giường Vinh Mặc, sau đó nhìn anh tìm chăn khác trải trên đất.

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...