Nữ Phụ Hào Môn Sau Khi Thức Tỉnh
-
Chương 247:
Sẵn sàng
Nhóm dịch: Thất Liên Hoa
Vinh Tri Hành nhận chén trà uống miếng trà, chậm rãi nói: "Vui thật, chỉ sợ tôi chẳng sống lâu được."
Khương Mẫn nghe vậy, vội vàng "Hừ hừ hừ" mấy tiếng, "Đang ăn Tết, sao có thể nói vậy? Sống lâu với sống không lâu cái gì, chắc chắn ông sống lâu trăm tuổi."
Vinh Tri Hành đặt chén trà xuống, rồi liếc mắt nhìn Vinh Mặc.
Ông ấy kiềm chế tâm trạng, cất giọng tương đối bình thường hỏi: "Nào, cháu hãy nói xem cháu tính toán gì, muốn trở về để làm gì, dự định cụ thể là gì?"
Vinh Mặc nhàn nhạt nói: "Qua giao thừa rồi hãy nói, cháu sợ ông không ăn nổi cơm tất niên."
Vinh Tri Hành: "..."
Có ai mang roi ra đây không, ông ấy muốn đánh chết thằng cháu trai này!
Quanh năm suốt tháng không về, về lại chọc tức ông ấy, cho tới bây giờ chưa từng cho ông ấy sắc mặt tốt.
Ông ấy lăn lộn cả đời đi được tới hôm nay, leo lên cái địa vị này, bên cạnh ai mà không dùng mọi cách nịnh hót, lấy lòng ông ấy, phục vụ ông ấy mái mái. Ông ấy chỉ có một cháu trai ruột mà cho tới bây giờ ngay cả mặt mày vui vẻ nó cũng không cho ông ấy!
Có điều, là cháu trai ruột của mình, là con cháu mình nuôi, xấu tốt mình cũng phải chịu.
Vinh Tri Hành cam chịu số phận, hít sâu gật đầu, "Được, vậy theo ý cháu, qua tối nay rồi nói."
***
Vì có thể để cả nhà ăn bữa cơm tất niên hài hòa, tất nhiên Vinh Mặc không nói gì với Vinh Tri Hành nữa.
Chờ trong nhà chuẩn bị cơm tất niên xong xuôi, Cố Ninh Ngọc là người cuối cùng đến phòng ăn, cả nhà ngồi xuống bàn ăn tùy chỗ ngồi, bắt đầu ăn cơm.
Bàn ăn lớn của nhà họ Vinh có hình chữ nhật.
Ông cụ Vinh Tri Hành ngồi ở đầu bàn, hai bên trái phải chia ra ngồi gồm phòng lớn Cố Ninh Ngọc và Vinh Mặc, phòng nhì Khương Mẫn, Vinh Đằng và Vinh Điềm.
Bình thường Cố Ninh Ngọc không ở nhà họ Vinh, về rồi vẫn rất lạnh nhạt, về cơ bản là không nói gì.
Vì vậy khi cả nhà ngồi cùng nhau ăn cơm, Cố Ninh Ngọc và Vinh Mặc gần như là ẩn mình, chỉ có Khương Mẫn, Vinh Đằng và Vinh Điềm nói chuyện, tất nhiên đều trêu chọc Vinh Tri Hành vui vẻ, khiến ông cụ vừa ăn vừa cười.
Khương Mẫn hết sức thân thiết, không chỉ gắp thức ăn, múc canh cho Vinh Tri Hành, còn đích thân bóc tôm, gỡ cua cho ông ấy.
Có lúc chỉ cần một ánh mắt của Vinh Tri Hành, bà ta gần như có thể biết ông cụ muốn cái gì, lập tức phục vụ, cũng coi như là không phí công ở bên ông ấy nhiều năm.
Khi đến địa vị và tuổi tác nhất định, con người chỉ muốn sống những ngày thoải mái, dễ chịu.
Ai có thể khiến mình vui vẻ thì bình thường sẽ thích nói nhiều với người đó mấy câu, ở chung nhiều, là chuyện thường tình của con người thôi.
Cố Ninh Ngọc vốn là người hướng nội, không hay xã giao, cũng không hay nói lời xã giao, càng không biết nói ngọt, nịnh hót. Từ khi gả vào nhà họ Vinh, bà ấy vẫn đi theo sau Vinh Thủ Thành, dựa vào sự chiều chuộng, chăm sóc của Vinh Thủ Thành sống qua ngày.
Sau khi Vinh Thủ Thành xảy ra tai nạn xe cộ và qua đời, bà ấy giống như tượng gỗ bị lấy mất linh hồn, nên càng ít nói.
Ở trong nhà này, bà ấy gần như hoàn toàn không có cảm giác tồn tại, năm Vinh Mặc tròn mười tám tuổi, bà ấy di dân định cư nước ngoài.
Mỗi cuối năm, bà ấy dẫn Vinh Mặc về nhà ăn cơm tất niên, từ đầu tới cuối không nói được mấy câu.
Qua mấy ngày năm mới thì mua vé máy bay, rời đi.
So với hai mẹ con Vinh Mặc, Khương Mẫn là một nhà hai thế hệ ba người càng đáng yêu hơn ở trước mặt Vinh Tri Hành.
Cho nên khi tất người nhà ở chung với nhau, quả thật Vinh Tri Hành và Khương Mẫn giống cả nhà hơn, mà Cố Ninh Ngọc và Vinh Mặc chỉ là tới dùng cơm theo hình thức mà thôi.
Ăn xong cơm tất niên, Vinh Mặc không ở bên cạnh Vinh Tri Hành lâu.
Anh đi thẳng về trong phòng của mình, cho Tiểu Hắc ăn, sau khi rửa mặt liền nằm trên giường.
Bên ngoài náo nhiệt bao nhiêu đều không liên quan đến anh.
Anh vốn không tham dự vào, thay vì mặt không cảm xúc phá hỏng sự vui vẻ của người khác, không bằng trở về nằm còn hơn.
Anh dựa vào đầu giường, cầm điện thoại di động lên, mở khóa vào Wechat, gửi tin nhắn cho Sầm Tuế: “Đang làm gì vậy?”
Trong nháy mắt tin nhắn vừa gửi đi, đúng lúc anh cũng nhận được tin nhắn Sầm Tuế gửi tới.
Sầm Tuế gửi một đoạn video ngắn cho anh.
Vinh Mặc mở video, chỉ thấy Sầm Tuế lúc thì sử dụng camera trước, lát sau lại dùng camera sau, rồi cắt ghép biên tập thành một video hoàn chỉnh của cô.
Cô đứng ở phòng bếp chụp ảnh đồ ăn, nói với anh: "Đang làm cơm tất niên, đều là món em thích ăn."
Sau đó cô lại chụp thức ăn trên bàn ăn, "Cơm tất niên đã xong, bắt đầu thôi!"
Màn hình chuyển sang bóng đêm, giọng cô cũng thấp xuống, "Cơm nước xong rồi, bây giờ đi tản bộ với ba mẹ em cho tiêu cơm."
Vinh Tri Hành nhận chén trà uống miếng trà, chậm rãi nói: "Vui thật, chỉ sợ tôi chẳng sống lâu được."
Khương Mẫn nghe vậy, vội vàng "Hừ hừ hừ" mấy tiếng, "Đang ăn Tết, sao có thể nói vậy? Sống lâu với sống không lâu cái gì, chắc chắn ông sống lâu trăm tuổi."
Vinh Tri Hành đặt chén trà xuống, rồi liếc mắt nhìn Vinh Mặc.
Ông ấy kiềm chế tâm trạng, cất giọng tương đối bình thường hỏi: "Nào, cháu hãy nói xem cháu tính toán gì, muốn trở về để làm gì, dự định cụ thể là gì?"
Vinh Mặc nhàn nhạt nói: "Qua giao thừa rồi hãy nói, cháu sợ ông không ăn nổi cơm tất niên."
Vinh Tri Hành: "..."
Có ai mang roi ra đây không, ông ấy muốn đánh chết thằng cháu trai này!
Quanh năm suốt tháng không về, về lại chọc tức ông ấy, cho tới bây giờ chưa từng cho ông ấy sắc mặt tốt.
Ông ấy lăn lộn cả đời đi được tới hôm nay, leo lên cái địa vị này, bên cạnh ai mà không dùng mọi cách nịnh hót, lấy lòng ông ấy, phục vụ ông ấy mái mái. Ông ấy chỉ có một cháu trai ruột mà cho tới bây giờ ngay cả mặt mày vui vẻ nó cũng không cho ông ấy!
Có điều, là cháu trai ruột của mình, là con cháu mình nuôi, xấu tốt mình cũng phải chịu.
Vinh Tri Hành cam chịu số phận, hít sâu gật đầu, "Được, vậy theo ý cháu, qua tối nay rồi nói."
***
Vì có thể để cả nhà ăn bữa cơm tất niên hài hòa, tất nhiên Vinh Mặc không nói gì với Vinh Tri Hành nữa.
Chờ trong nhà chuẩn bị cơm tất niên xong xuôi, Cố Ninh Ngọc là người cuối cùng đến phòng ăn, cả nhà ngồi xuống bàn ăn tùy chỗ ngồi, bắt đầu ăn cơm.
Bàn ăn lớn của nhà họ Vinh có hình chữ nhật.
Ông cụ Vinh Tri Hành ngồi ở đầu bàn, hai bên trái phải chia ra ngồi gồm phòng lớn Cố Ninh Ngọc và Vinh Mặc, phòng nhì Khương Mẫn, Vinh Đằng và Vinh Điềm.
Bình thường Cố Ninh Ngọc không ở nhà họ Vinh, về rồi vẫn rất lạnh nhạt, về cơ bản là không nói gì.
Vì vậy khi cả nhà ngồi cùng nhau ăn cơm, Cố Ninh Ngọc và Vinh Mặc gần như là ẩn mình, chỉ có Khương Mẫn, Vinh Đằng và Vinh Điềm nói chuyện, tất nhiên đều trêu chọc Vinh Tri Hành vui vẻ, khiến ông cụ vừa ăn vừa cười.
Khương Mẫn hết sức thân thiết, không chỉ gắp thức ăn, múc canh cho Vinh Tri Hành, còn đích thân bóc tôm, gỡ cua cho ông ấy.
Có lúc chỉ cần một ánh mắt của Vinh Tri Hành, bà ta gần như có thể biết ông cụ muốn cái gì, lập tức phục vụ, cũng coi như là không phí công ở bên ông ấy nhiều năm.
Khi đến địa vị và tuổi tác nhất định, con người chỉ muốn sống những ngày thoải mái, dễ chịu.
Ai có thể khiến mình vui vẻ thì bình thường sẽ thích nói nhiều với người đó mấy câu, ở chung nhiều, là chuyện thường tình của con người thôi.
Cố Ninh Ngọc vốn là người hướng nội, không hay xã giao, cũng không hay nói lời xã giao, càng không biết nói ngọt, nịnh hót. Từ khi gả vào nhà họ Vinh, bà ấy vẫn đi theo sau Vinh Thủ Thành, dựa vào sự chiều chuộng, chăm sóc của Vinh Thủ Thành sống qua ngày.
Sau khi Vinh Thủ Thành xảy ra tai nạn xe cộ và qua đời, bà ấy giống như tượng gỗ bị lấy mất linh hồn, nên càng ít nói.
Ở trong nhà này, bà ấy gần như hoàn toàn không có cảm giác tồn tại, năm Vinh Mặc tròn mười tám tuổi, bà ấy di dân định cư nước ngoài.
Mỗi cuối năm, bà ấy dẫn Vinh Mặc về nhà ăn cơm tất niên, từ đầu tới cuối không nói được mấy câu.
Qua mấy ngày năm mới thì mua vé máy bay, rời đi.
So với hai mẹ con Vinh Mặc, Khương Mẫn là một nhà hai thế hệ ba người càng đáng yêu hơn ở trước mặt Vinh Tri Hành.
Cho nên khi tất người nhà ở chung với nhau, quả thật Vinh Tri Hành và Khương Mẫn giống cả nhà hơn, mà Cố Ninh Ngọc và Vinh Mặc chỉ là tới dùng cơm theo hình thức mà thôi.
Ăn xong cơm tất niên, Vinh Mặc không ở bên cạnh Vinh Tri Hành lâu.
Anh đi thẳng về trong phòng của mình, cho Tiểu Hắc ăn, sau khi rửa mặt liền nằm trên giường.
Bên ngoài náo nhiệt bao nhiêu đều không liên quan đến anh.
Anh vốn không tham dự vào, thay vì mặt không cảm xúc phá hỏng sự vui vẻ của người khác, không bằng trở về nằm còn hơn.
Anh dựa vào đầu giường, cầm điện thoại di động lên, mở khóa vào Wechat, gửi tin nhắn cho Sầm Tuế: “Đang làm gì vậy?”
Trong nháy mắt tin nhắn vừa gửi đi, đúng lúc anh cũng nhận được tin nhắn Sầm Tuế gửi tới.
Sầm Tuế gửi một đoạn video ngắn cho anh.
Vinh Mặc mở video, chỉ thấy Sầm Tuế lúc thì sử dụng camera trước, lát sau lại dùng camera sau, rồi cắt ghép biên tập thành một video hoàn chỉnh của cô.
Cô đứng ở phòng bếp chụp ảnh đồ ăn, nói với anh: "Đang làm cơm tất niên, đều là món em thích ăn."
Sau đó cô lại chụp thức ăn trên bàn ăn, "Cơm tất niên đã xong, bắt đầu thôi!"
Màn hình chuyển sang bóng đêm, giọng cô cũng thấp xuống, "Cơm nước xong rồi, bây giờ đi tản bộ với ba mẹ em cho tiêu cơm."
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook