Sẵn sàng
Nhóm dịch: Thất Liên Hoa

Hình ảnh đều là ti vi đang chiếu, còn có giọng nói của Sầm Tuế ở gần điện thoại di động, "Bây giờ đang xem đêm liên hoan, anh đang làm gì vậy?"

Lúc Vinh Mặc mở video ra, trên mặt nở nụ cười.

Xem xong video, anh mở bàn phím trả lời: “Anh cũng đang xem đêm liên hoan.”

Nói xong, anh đưa tay cầm điều khiển, bật ti vi màn hình lớn lắp trên tường ở đối diện.

Trên ti vi đang chiếu tiết mục ca múa, rất náo nhiệt, vui vẻ.

Đầu bên kia điện thoại là bầu không khí gia đình ấm áp, tốt đẹp, còn có tiếng náo nhiệt trong ti vi, càng làm nổi bật căn phòng lớn mà không lạnh của anh.

Sầm Tuế: “Vậy cũng coi như là cùng nhau ăn Tết, cùng nhau đón giao thừa nhỉ.”

Vinh Mặc cười, trả lời: “Ừ, cùng nhau đón giao thừa.”

Vinh Mặc vừa trả lời tin nhắn, tiếng gõ cửa phòng vang lên mấy tiếng.

Anh để điện thoại di động xuống, đi mở cửa, chỉ thấy một cô giúp việc trong nhà đứng ở ngoài.

Trong tay cô giúp việc bưng hai cái đĩa, bên trong có chút hoa quả, hoa quả sấy khô, còn có mứt hoa quả.

Cô giúp việc lên tiếng chào hỏi, vào cửa rồi bỏ đồ xuống, hỏi Vinh Mặc: "Bà chủ bảo tôi hỏi cậu có muốn qua cùng xem ti vi không?"

Vinh Mặc biết bà chủ cô giúp việc nói là Cố Ninh Ngọc, anh không do dự mà từ chối, chỉ nói: "Chuẩn bị ngủ, không đi."

Cô giúp việc đáp lại rồi rời đi, không ở lại quấy rầy anh.



Thật ra thì trước kia Cố Ninh Ngọc rất ít khi chủ động tìm anh cùng nhau làm gì đó.

Không biết tại sao chiều nay lại đột nhiên gọi anh, nhưng anh cũng không có hứng thú muốn biết, từ chối là được.

***

Cô giúp việc nhận lời, đến phòng Cố Ninh Ngọc, nói với bà ấy, "Nói chuẩn bị ngủ."

Cố Ninh Ngọc ngồi ở trên ghế sofa, nhẹ nhàng hít thở, miễn cưỡng cười, nhìn về phía cô giúp việc, "Vậy thì thôi."

Cô giúp việc vừa xoay người đi, trong phòng chỉ còn lại một mình bà ấy.

Trên bàn trà để một chai rượu vang đỏ, một đĩa đủ các loại hoa quả, còn có những đồ ăn vặt khác, cảnh trong ti vi cực kỳ vui vẻ, náo nhiệt, mà cả người bà ấy lại bao phủ trong bóng tối tịch mịch.

Bà ấy không oán trách, gieo nhân nào gặt quả nấy thôi.

Khi còn bé, bà ấy mang đến cho Vinh Mặc bao nhiêu sự hành hạ, vạch ra bao nhiêu vết thương không thể phai mờ ở trong lòng anh, sau đó là lạnh lùng đối xử với anh như thế nào trong ngần ấy năm, bà ấy hiểu rõ hơn ai hết.

Bà ấy không phải là một người mẹ đủ tư cách, thậm chí không phải là một người lớn đúng nghĩa.

Vinh Thủ Thành đột nhiên qua đời đã mang tới đả kích và kích thích quá lớn cho bà ấy, lúc ấy bà ấy đã thử tự sát, sau khi thất bại không dày vò mạng sống nữa, mà trút toàn bộ đau khổ trong lòng lên Vinh Mặc, thường xuyên nổi điên với anh.

Bà ấy luôn luôn tự giam mình ở nhà uống rượu khóc lóc, đập đồ xong, nổi điên xong sẽ đỏ mắt túm vai Vinh Mặc nhìn anh, liên tục nghiêm giọng nói với anh: "Chính mày hại chết ba mày! Chính mày hại chết ba mày! Mày trả lại anh ấy cho tao!"

Về vụ tai nạn xe cộ khi còn bé, trong đầu Vinh Mặc không nhớ rõ, anh bị đả kích quá lớn nên quên mất.

Nhưng nỗi đau khổ khi mất cha và cảm giác có tội bị mẹ oán trách đã đi theo anh từ nhỏ.



Thật vất vả chịu đựng mới tự thoát ra từng bước một, thuận lợi trưởng thành.

Lúc này Cố Ninh Ngọc lại tỏ ra muốn gần gũi, anh chấp nhận sao được.

Cố Ninh Ngọc ngồi ở trên ghế sofa, cầm chai rượu rót rượu vang đỏ vào trong ly cao cổ.

Rót rượu xong, khom người bưng ly lên, Cố Ninh Ngọc dựa vào ghế sofa, lắc ly rượu, đưa đến miệng, nhấp từng hớp một.

***

Vinh Mặc ở trong phòng của mình và Sầm Tuế cách anh hai thành phố cùng xem một chương trình.

Hai người vừa xem ti vi vừa nói chuyện phiếm qua điện thoại di động. Vào đêm ba mươi năm nay, trong lòng Vinh Mặc rất ấm áp, không lạnh lẽo, cô đơn như năm trước.

Trò chuyện với Sầm Tuế đến mười hai giờ, đúng không giờ, tiếng chuông vang lên, anh gửi bao lì xì cho Sầm Tuế.

Sau đó, anh nhắn tin với cô đến khi cô lên tầng trở về phòng nằm xuống, đến khi cô không trả lời tin nhắn nữa, đoán chừng là cô ngủ, anh mới để điện thoại di động xuống, tắt đèn đi ngủ.

Sáng hôm sau, khi dậy ăn sủi cảo, ông cụ Vinh Tri Hành vui vẻ hớn hở phát phong bao lì xì cho mọi người.

Vinh Đằng, Vinh Điềm và Cố Ninh Ngọc nhận tiền lì xì, đều cười nói: "Cảm ơn ba."

Vinh Mặc nhận lì xì, chỉ nói: "Cảm ơn ông nội."

Người khác đều cười ha hả, ngay cả Cố Ninh Ngọc cũng khách khí mỉm cười, chỉ có anh vẫn là vẻ mặt không cảm xúc, một nụ cười cũng không có.

Vinh Tri Hành chỉ có thể làm như không nhìn thấy, phát tiền lì xì xong là bắt đầu ăn cơm.

Lúc ăn cơm, vẫn là Khương Mẫn nói chuyện là chính, tiếp đó là Vinh Đằng và Vinh Điềm.

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...