Sẵn sàng
Nhóm dịch: Thất Liên Hoa

Sầm Tuế nghe vậy liền ngẩng đầu nhìn cô ta một cái: “Có đắt tiền không?”

Vừa nói xong lại tự trả lời: “Món đồ cổ có giá thị trường hơn hai trăm triệu.”

Phí Tuyết Ni: “…”

Lý Tinh Văn và Tiền Trân Trân nghe những lời này liền sửng sốt một hồi.

Sau đó, Tiền Trân Trân quan sát vẻ mặt của Phí Tuyết Ni, không nhịn được mà cười “Phụt” một tiếng.

Thật ra sống chung với nhau hơn nửa tháng trời, Tiền Trân Trân và Sầm Tuế đã sớm cảm nhận được điều đó.

Cho dù là thái độ bình thường khi đi học, hay ngoại hình, hay là gia cảnh của Phí Tuyết Ni đều không bằng Sầm Tuế, chỉ nói riêng về vấn đề cá nhân, cô ta hoàn toàn bị Sầm Tuế lấn át về trình độ.

Thế nhưng Phí Tuyết Ni thì sao? Lại hết lần này đến lần khác muốn ganh đua với Sầm Tuế.

Dù là trình độ học vấn và gia cảnh đều không thể so sánh, nhưng thứ duy nhất cô ta có thể so sánh được cũng chỉ là gia thế của người bạn trai kia.

Vì vậy mỗi khi cô ta không có chuyện gì làm thì sẽ lại lôi đề tài này ra, cố tình nói hai câu để tăng cho mình chút cảm giác hơn người.

Sầm Tuế không rảnh để quan tâm đến những chuyện này, đôi khi cô cảm thấy buồn chán thì sẽ nói hai câu cho có lệ, làm cho cô ta lại càng cao hứng hơn.

Cũng sẽ có lúc, giống như bây giờ, cô sẽ cố tình chặn họng cô ta bằng hai câu, làm cô ta nhìn cô mà không thể nói nên lời.

Dù sao thì cũng là để tạo niềm vui, cũng không phải chuyện lớn đáng để bụng.

Thật sự ganh đua với cô, đó mới là làm chuyện vô nghĩa.



*************

Vinh Mặc lại phấn đấu đi công tác.

Cuối tuần, Sầm Tuế không về nhà, thứ bảy cô đến Trân Bảo Trai trông cửa hàng cả một ngày.

Đến trưa, cô nhận được tin nhắn của Vinh Mặc, nhắn rằng tối nay anh sẽ về.

Sau khi đóng cửa, Sầm Tuế không về nhà mà đi thằng đến chỗ Vinh Mặc, cô dẫn theo Tiểu Hắc cùng chờ anh về nhà.

Không có việc gì làm nên cô nằm trên ghế sô pha trong phòng khách và xem TV.

Xem TV được một lúc, đột nhiên cô nghe thấy tiếng loảng xoảng của thứ gì đó rơi xuống đất.

Dựa theo âm thanh đó, cô đoán rằng chắc Tiểu Hắc đã làm bể cái chén ở trong phòng bếp.

Nhưng đến khi bước vào phòng bếp nhìn ngó xung quanh, cô không nhìn thấy mảnh vỡ nào trên mặt đất, mà Tiểu Hắc cũng không có ở đó.

Vì vậy, cô tìm kiếm xung quanh ngôi nhà một lần nữa, cuối cùng lại tìm thấy Tiểu Hắc ở trong tầng hầm chứa đồ.

Sầm Tuế biết nơi ở này của Vinh Mặc một căn phòng chứa đồ ở tầng hầm, trước đây cô đã từng đi xuống dưới đó, nhưng vì dưới đó quá tối và toàn chứa những đồ đạc linh tinh nên sau này cô cũng không xuống dưới đó nữa.

Cô bật đèn ở cầu thang lên, vừa đi xuống đã nhìn thấy Tiểu Hắc lè lưỡi ngồi ở cửa phòng chứa đồ, dáng vẻ như biết mình đã làm sai và đang lấy lòng.

Sầm Tuế bước tới, nhìn nói và hỏi: “Em vừa đập phá cái gì đó?”

Tiểu Hắc rên rỉ hai tiếng, tiến đến dùng đầu cọ vào chân Sầm Tuế, tiếp tục lấy lòng cô.

Sầm Tuế bước tới cửa phòng chứa đồ, cô đẩy cửa ra, bước vào trong và nhìn thoáng qua, bên trong tối đen như mực, không nhìn thấy gì, nhờ ánh sáng ở bên ngoài, nhưng chỉ nhìn thấy bên trong có một đống mảnh vỡ của sứ men xanh.

Sầm Tuế cúi đầu nhìn những mảnh vỡ, có hơi nghi ngờ.



Cô vươn tay với lấy cánh cửa, sau đó bật đèn trong phòng chứa đồ lên.

Bóng đèn bật sáng, Sầm Tuế nhìn thấy đồ đạc trong phòng chứa đồ, trong nháy mắt liền ngây ngẩn cả người.

Không biết Vinh Mặc tích trữ từ lúc nào, tất cả mọi thứ trong này đều là đồ cổ, hơn nữa hầu như loại nào cũng đều có đủ.

Sầm Tuế nhìn những thứ này mà sửng sốt một hồi, cô lại phát hiện ra nhiều điều bất thường hơn.

Cô nhặt những mảnh vỡ của sứ men xanh trên mặt đất lên và quan sát một chút, cô lại nhìn những thứ đồ cổ khác, phát hiện ra tất cả đều là đồ giả.

Sầm Tuế không hiểu chuyện gì đang xảy ra, cô hơi nhíu mày.

Tiểu Hắc đứng bên cạnh chân cô đang vẫy đuôi, tiếp tục vùi đầu lên chân cô.

****************

Lúc Vinh Mặc về đến nhà, trời đã tối đen.

Anh đậu xe vào trong gara, vừa mới bước vào sân đã nhìn thấy bên trong sân đang bày rất nhiều thứ đồ cổ.

Mà những loại bình này không phải bị đặt một cách bừa bãi, mà được đặt cách nhau một khoảng, tạo thành một lối đường để đi.

Vinh Mặc đi theo đống đồ cổ, anh mở cửa bước vào, phát hiện ra trong phòng thật sự cũng được bày ra.

Vì vậy anh tiếp tục đi theo con đường đồ cổ dẫn anh đi xuống tầng hầm.

Bước tới cửa phòng chứa đồ, nhìn vào bên trong, anh chỉ thấy Sầm Tuế ngồi trên một chiếc ghế nhỏ trong phòng chứa đồ, cô đang sờ đầu của Tiểu Hắc, cô đang vuốt ve, chơi đùa với nó.

Nhìn thấy Vinh Mặc đứng ở cửa, cô cũng tỏ ra bình thản, nở nụ cười chào hỏi một câu: “Đã về rồi sao.”

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...