Sẵn sàng
Nhóm dịch: Thất Liên Hoa

Vinh Mặc đứng ở cửa nhìn cô, thầm hít một hơi thật sâu rồi tiếp nhận mọi thứ trước mắt.

Nhìn thấy anh không nói lời nào, Sầm Tuế đứng dậy rời khỏi ghế.

Cô bước đến trước mặt anh, hơi ngước đầu lên nhìn anh, cô nhìn chằm chằm vào mắt anh, nói: “Cho anh ba phút, bây giờ anh có thể bắt đầu viết ra một câu chuyện, để xem anh có thể bịa một câu chuyện không có lỗ hổng hay không.”

Vinh Mặc nhìn cô, khóe miệng hơi nhếch lên cười.

Anh thật sự muốn bịa ra một câu chuyện, nhưng lại có cảm giác không thể nào làm được mà không có lỗ hổng nào.

Từ sau khi Sầm Tuế nhập học, thời gian cô ở trường tương đối nhiều, cô đến chỗ anh ít hơn.

Mà cho dù mỗi lần cô tới đây, thì cơ bản cũng sẽ không đi xuống tầng hầm, vì vậy là do anh thật sự sơ suất.

Sầm Tuế nhìn thấy anh vẫn không nói lời nào, cô tiếp tục hỏi: “Sau đợt tết này, anh đi công tác rất thường xuyên nhỉ, anh chỉ đi ra ngoài tìm mấy thứ này rồi trở về sao? Anh đây là đang muốn làm gì hả? Làm hàng giả, tích trữ và buôn bán đồ giả sao?”

Vinh Mặc nhìn cô, cuối cùng cũng mở miệng: “Anh không buôn bán đồ giả.”

Nói xong, anh lại đề nghị: “Không thì chúng ta đi lên trên, ngồi xuống rồi từ từ nói chuyện được không?”

Sầm Tuế cảm thấy lời đề nghị này có thể chấp nhận được, liền dẫn theo Tiểu Hắc lập tức đi lên.

Tiểu Hắc leo lên cầu thang không cẩn thận lại đá trúng mấy cái bình rơi xuống, mấy dãy bình đụng trúng nhau, vỡ tan tành thành từng mảnh vụn.

Sầm Tuế không quay đầu lại nhìn một cái, dù sao cũng chỉ là đồ giả nên không đau lòng.



Cô ngồi xuống sô pha trong phòng khách, chờ Vinh Mặc ngồi xuống, cô vẫn nhìn anh chằm chằm, chờ anh đưa ra lời giải thích hợp lý.

Vinh Mặc nhìn Sầm Tuế, cố gắng chuyển chủ đề: "Em cứ học tập chăm chỉ vào, được không?"

Đối mắt Sầm Tuế thẳng tắp nhìn anh chằm chằm, không chút nghĩ ngợi muốn từ chối: "Không được!"

Nói xong, cô khoanh chân khoanh chân ngồi ở trên ghế sofa đối diện Vinh Mặc: "Hôm nay anh nhất định phải nói thật nói cho em biết, cái gì cũng phải nói. Chắc chắn anh đang làm chuyện gì đó không tốt, cho nên mới giấu em. Em không dễ lừa gạt như vậy đâu, em có thể nhìn ra được anh nói dối."

Vinh Mặc nhìn vào mắt cô, cảm thấy không thể lừa được nữa rồi.

Vì thế lại do dự một hồi, sau đó thẳng thắn nói với Sầm Tuế: "Anh đang điều tra hang ổ của bọn sản xuất hàng giả."

Nghe vậy, đôi mắt Sầm Tuế hơi mở to một chút.

Sau đó lông mày của cô lại hơi nhíu lại, nhìn Vinh Mặc nói: "Anh ăn no đến chán rồi hả? Hay là thường ngày quá nhàn rỗi, nhất định phải tìm chút kích thích? Anh cũng không phải cảnh sát!"

Loại chuyện tốn công vô ích này, có ai muốn đi làm chứ?

Các hang ổ này bình thường đều rất kín tiếng, muốn tra ra được phải tốn ít nhiều thời gian công sức.

Nếu chúng dễ dàng phát hiện ra như vậy, thì đã sớm bị cảnh sát tóm được rồi.

Sao còn chạy hết lần này đến lần khác, làm nhiều đồ giả như vậy, tốn cũng không ít tiền.

Hơn nữa, những việc như cắt đứt con đường tài chính của người khác chắc chắn sẽ đắc tội với bọn họ, trong trường hợp nghiêm trọng, tính mạng cũng không còn.



Nói chung, loại chuyện này tiêu tốn nhiều tiền bạc, thời gian và sức lực, chấp nhận nhiều rủi ro còn chưa chắc gì thu được kết quả, dù có kết quả thì bản thân nhận được báo đáp cũng tương đối ít, gần như là không có hồi báo nào.

Vinh Mặc bình tĩnh đáp lại lời của Sầm Tuế: "Vẫn cần có người làm."

Sầm Tuế hít nhẹ một hơi, trên mặt có chút bất lực nhìn Vinh Mặc, một lúc sau mới nói: "Có phải anh không ăn cơm để lớn không? Lớn chừng này rồi sao có thể không giống người bình thường chút nào vậy?"

Người ta ai mà không làm việc chăm chỉ kiếm tiền để sống, chỉ có anh dường như không có chút dục cầu mưu sinh nào, không cầu hồi đáp vẫn vì công lý và sự tín nhiệm trong lòng mà chấp nhận bỏ ra thời gian, tinh lực, tiền bạc, thậm chí là tính mạng của bản thân.

Hơn nữa, anh có bao nhiêu tiền trong tay?

Hầu hết kinh phí đều đặt trên việc lấy đồ cổ, bình thường không bán được hàng, thì sẽ không có tiền.

Vinh Mặc vươn tay nắm lấy tay Sầm Tuế đặt vào lòng bàn tay vuốt ve.

Anh nghiêm túc nhìn cô: "Em không cần lo lắng, cứ lo đi học cho tốt, anh có chừng mặc mà."

Sầm Tuế nhìn ánh mắt của anh mà không nói gì.

Đương nhiên cô có thể hiểu, Vinh Mặc đã bỏ ra hơn nửa năm để làm chuyện này, bây giờ kêu hắn dừng lại, chắc chắn hắn sẽ không đành lòng.

Tuy nhiên, cô vẫn cố nói: "Anh đừng điều tra nữa được không?"

Lại nhẹ nhàng nói tiếp: "Đây vốn không phải là chuyện anh nên bận tâm. Chúng ta hãy sống một cuộc sống bình thường, không được sao?"

Vinh Mặc vẫn siết chặt tay cô, một lúc sau mới nói: "Tin tưởng anh, được không?"

Sầm Tuế biết rằng anh sẽ không nghe lời cô.

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...