Nữ Phụ Hào Môn Sau Khi Thức Tỉnh
-
Chương 317:
Sẵn sàng
Nhóm dịch: Thất Liên Hoa
Cô ta cũng không đuổi theo Vinh Đằng, đứng im chỗ đó, lắc lắc ly rượu trên tay mình.
Khi cô ta đang lắc ly rượu trong tay, một khuôn mặt tươi cười xuất hiện trong tầm mắt cô ta.
Đây là nữ minh tinh không quá nổi trong giới giải trí, trước đây từng làm việc cùng công ty với cô ta, hai người cũng từng có hiềm khích.
Nữ minh tinh nhìn sắc mặt cô ta, cố ý cười nói: “Hôm nay chuyện vui ở nhà họ Vinh các người nhiều thật nha, thiếu gia Vinh Chân kia còn rất đẹp trai. Cho nên á, người không có quan hệ huyết thống so với người có quan hệ huyết thống chắn chắn vẫn kém cỏi hơn rồi.”
Hạ Hi sao có thể không biết cô gái này tới đây để chê cười cô ta.
Cô ta thu lại vẻ mặt u ám đi, sau đó cũng cười rộ lên nói: “Vậy sao? Nhưng pháp luận cũng mặc kệ là có cùng huyết thống hay không, chồng tôi với ông cụ là cha con hợp pháp, là người thừa kế hợp pháp, hiểu không?”
Nữ minh tinh cũng vẫn cười, “Cứ cho là hợp pháp, nhưng cũng đâu ngăn được lời nói của ông cụ. Một người là cháu ruột, còn một người thì không, nếu là cô cô sẽ chọn ai? Bữa tiệc mừng thọ hôm nay, ai khong nhìn ra thì đúng là ngu ngốc ...”
Nói xong không cho Hạ Hi có cơ hội nói lại, cười khanh khách rồi xoay người rời đi.
Không cho Hạ Hi cơ hội nói tiếp, cười khanh khách mà xoay người vặn eo lại đi rồi.
Cô ta tức đến cắn chặt răng, sau đó đưa ly rượu đến bên miệng, ngửa cổ lên uống hết chỗ rượu trong ly, sắc mặt u ám hít sâu một hơi.
Nếu không phải ở trong trường hợp này, có lẽ cô ta đã tức đến giậm chân rồi hét lên rồi!
Hiện tại không thể hét lên, chỉ có thể liều mạng hít sâu chịu đựng, sau đó tự an ủi bản thân—— không được hoảng sợ, Vinh Chân trở về thì sao chứ, Vinh Đằng quản lý tập đoàn Vinh thị mười mấy năm, nói giành là giành được sao? Có khả năng sao?
Quản lý công ty cũng không phải chuyện dễ dàng.
Hiện tại Vinh thị là thiên hạ của Vinh Đằng, trên dưới đều là người của hắn, Vinh Chân anh dựa vào đâu để giành lại chứ?
Dù cho có trở lại công ty, cũng chỉ làm cấp dưới cho Vinh Đằng mà thôi!
Nghĩ đến đây, trong lòng Hạ Hi thoải mái hơn hẳn.
Cô ta điều chỉnh lại sắc mặt, sau đó đi tìm Vinh Đằng.
…
Ở bên một chiếc bàn ở trong góc của sảnh tiệc.
Phí Tuyết Ni đặt cánh tay lên trên bàn, nhỏ giọng nói: “Tớ thật sự không biết, các cậu nói xem ai có thể ngờ được, một người như anh ta có thể là một thiếu gia bỏ trốn khỏi nhà cơ chứ?”
Hứa Kiều Kiều nhìn ra xa, nhìn thấy Sầm Tuế đi xã giao cùng Vinh Mặc và ông cụ Vinh.
Bởi vì Vinh Mặc đã mang danh là hoa đã có chủ, còn có bạn gái đi bên cạnh nên cũng không có cô gái nào không biết điều đến tranh thủ cơ hội cả, chỉ biết yên phận nhìn từ xa xa thôi.
Thu hồi ánh mắt, Hứa Kiều Kiều cầm ly rượu lên uống hai ngụm, sau đó bị nghẹn.
Khi về cô ta phải đi xem bói thôi, xem có phải dạo này cô ta không nên nghịch nước hay không nên ra khỏi cửa hay không.
Vu Tiểu Mạn lại khá bình tĩnh.
Cô ta ăn hết bánh ngọt trên bàn xong, mới nhỏ giọng nói với Hứa Kiều Kiều cùng Phí Tuyết Ni: “Đã như vậy rồi, nói cái gì cũng chưa nói, ăn cũng ăn rồi, uống cũng uống xong rồi, còn chứng kiến nhiều chuyện vui như vậy, chúng ta cũng chuồn thôi.”
Nếu cứ ở dây tiếp, nhỡ đâu Sầm Tuế nhìn thấy bọn họ, chắc chắn sẽ rất ngại ngùng.
Người bị bọn họ cười nhạo lại trở thành chủ nhận, còn bọn họ lại tới đây ăn uống xã giao.
Kết quả Hứa Kiều Kiều cùng Phí Tuyết Ni còn chưa lên tiếng trả lời, bàn bên cạnh đột nhiên vang lên một giọng nói: “Tới cũng tới rồi, đừng nóng vội đi nha, mấy bữa tiệc do mấy nhà giàu tổ chức cũng không dễ dàng mới tham gia được, vất vả tìm quan hệ lắm mới vào được, cứ ở lại chơi đi, nếu không lần sau không còn cơ hội nữa đâu nha.”
Nghe thấy âm thanh này, Phí Tuyết Ni, Hứa Kiều Kiều cùng Vu Tiểu Mạn cùng nhau quay đầu lại.
Người nói là Lý Tinh Văn, nói đúng hơn đó là những lời bọn họ khoe khoang trong ký túc xá, vẻ mặt mấy người bọn họ biến đổi dưới ánh đèn.
Tiền Trân Trân nhìn sắc mặt bọn họ thay đổi, trực tiếp bật cười.
Lúc trước bọn họ khoe khoang ở ký túc xá thế nào, hiện tại đã bị vả mặt đau ra sao, tất cả đều thể hiện qua vẻ mặt của họ.
Xem Phí Tuyết Ni, Hứa Kiều Kiều cùng Vu Tiểu Mạn không nói lời nào, Lý Tinh Văn lại nhìn về phía Tiền Trân Trân nói: “Chúa ơi Trân Trân, tớ còn nhớ rõ lúc liên hoan nghỉ giữa học kỳ một, có người còn cười nhạo ông chủ Vinh chỉ dựa vào mặt để kiếm cơm nhỉ? Không ngờ không ngờ nha, bạn trai của một số người, có tài lực với địa vị ở thành phố Loan Khẩu, nhưng còn không bằng ông chủ nhà họ Vinh bán đồ cổ nha...”
Cô ta cũng không đuổi theo Vinh Đằng, đứng im chỗ đó, lắc lắc ly rượu trên tay mình.
Khi cô ta đang lắc ly rượu trong tay, một khuôn mặt tươi cười xuất hiện trong tầm mắt cô ta.
Đây là nữ minh tinh không quá nổi trong giới giải trí, trước đây từng làm việc cùng công ty với cô ta, hai người cũng từng có hiềm khích.
Nữ minh tinh nhìn sắc mặt cô ta, cố ý cười nói: “Hôm nay chuyện vui ở nhà họ Vinh các người nhiều thật nha, thiếu gia Vinh Chân kia còn rất đẹp trai. Cho nên á, người không có quan hệ huyết thống so với người có quan hệ huyết thống chắn chắn vẫn kém cỏi hơn rồi.”
Hạ Hi sao có thể không biết cô gái này tới đây để chê cười cô ta.
Cô ta thu lại vẻ mặt u ám đi, sau đó cũng cười rộ lên nói: “Vậy sao? Nhưng pháp luận cũng mặc kệ là có cùng huyết thống hay không, chồng tôi với ông cụ là cha con hợp pháp, là người thừa kế hợp pháp, hiểu không?”
Nữ minh tinh cũng vẫn cười, “Cứ cho là hợp pháp, nhưng cũng đâu ngăn được lời nói của ông cụ. Một người là cháu ruột, còn một người thì không, nếu là cô cô sẽ chọn ai? Bữa tiệc mừng thọ hôm nay, ai khong nhìn ra thì đúng là ngu ngốc ...”
Nói xong không cho Hạ Hi có cơ hội nói lại, cười khanh khách rồi xoay người rời đi.
Không cho Hạ Hi cơ hội nói tiếp, cười khanh khách mà xoay người vặn eo lại đi rồi.
Cô ta tức đến cắn chặt răng, sau đó đưa ly rượu đến bên miệng, ngửa cổ lên uống hết chỗ rượu trong ly, sắc mặt u ám hít sâu một hơi.
Nếu không phải ở trong trường hợp này, có lẽ cô ta đã tức đến giậm chân rồi hét lên rồi!
Hiện tại không thể hét lên, chỉ có thể liều mạng hít sâu chịu đựng, sau đó tự an ủi bản thân—— không được hoảng sợ, Vinh Chân trở về thì sao chứ, Vinh Đằng quản lý tập đoàn Vinh thị mười mấy năm, nói giành là giành được sao? Có khả năng sao?
Quản lý công ty cũng không phải chuyện dễ dàng.
Hiện tại Vinh thị là thiên hạ của Vinh Đằng, trên dưới đều là người của hắn, Vinh Chân anh dựa vào đâu để giành lại chứ?
Dù cho có trở lại công ty, cũng chỉ làm cấp dưới cho Vinh Đằng mà thôi!
Nghĩ đến đây, trong lòng Hạ Hi thoải mái hơn hẳn.
Cô ta điều chỉnh lại sắc mặt, sau đó đi tìm Vinh Đằng.
…
Ở bên một chiếc bàn ở trong góc của sảnh tiệc.
Phí Tuyết Ni đặt cánh tay lên trên bàn, nhỏ giọng nói: “Tớ thật sự không biết, các cậu nói xem ai có thể ngờ được, một người như anh ta có thể là một thiếu gia bỏ trốn khỏi nhà cơ chứ?”
Hứa Kiều Kiều nhìn ra xa, nhìn thấy Sầm Tuế đi xã giao cùng Vinh Mặc và ông cụ Vinh.
Bởi vì Vinh Mặc đã mang danh là hoa đã có chủ, còn có bạn gái đi bên cạnh nên cũng không có cô gái nào không biết điều đến tranh thủ cơ hội cả, chỉ biết yên phận nhìn từ xa xa thôi.
Thu hồi ánh mắt, Hứa Kiều Kiều cầm ly rượu lên uống hai ngụm, sau đó bị nghẹn.
Khi về cô ta phải đi xem bói thôi, xem có phải dạo này cô ta không nên nghịch nước hay không nên ra khỏi cửa hay không.
Vu Tiểu Mạn lại khá bình tĩnh.
Cô ta ăn hết bánh ngọt trên bàn xong, mới nhỏ giọng nói với Hứa Kiều Kiều cùng Phí Tuyết Ni: “Đã như vậy rồi, nói cái gì cũng chưa nói, ăn cũng ăn rồi, uống cũng uống xong rồi, còn chứng kiến nhiều chuyện vui như vậy, chúng ta cũng chuồn thôi.”
Nếu cứ ở dây tiếp, nhỡ đâu Sầm Tuế nhìn thấy bọn họ, chắc chắn sẽ rất ngại ngùng.
Người bị bọn họ cười nhạo lại trở thành chủ nhận, còn bọn họ lại tới đây ăn uống xã giao.
Kết quả Hứa Kiều Kiều cùng Phí Tuyết Ni còn chưa lên tiếng trả lời, bàn bên cạnh đột nhiên vang lên một giọng nói: “Tới cũng tới rồi, đừng nóng vội đi nha, mấy bữa tiệc do mấy nhà giàu tổ chức cũng không dễ dàng mới tham gia được, vất vả tìm quan hệ lắm mới vào được, cứ ở lại chơi đi, nếu không lần sau không còn cơ hội nữa đâu nha.”
Nghe thấy âm thanh này, Phí Tuyết Ni, Hứa Kiều Kiều cùng Vu Tiểu Mạn cùng nhau quay đầu lại.
Người nói là Lý Tinh Văn, nói đúng hơn đó là những lời bọn họ khoe khoang trong ký túc xá, vẻ mặt mấy người bọn họ biến đổi dưới ánh đèn.
Tiền Trân Trân nhìn sắc mặt bọn họ thay đổi, trực tiếp bật cười.
Lúc trước bọn họ khoe khoang ở ký túc xá thế nào, hiện tại đã bị vả mặt đau ra sao, tất cả đều thể hiện qua vẻ mặt của họ.
Xem Phí Tuyết Ni, Hứa Kiều Kiều cùng Vu Tiểu Mạn không nói lời nào, Lý Tinh Văn lại nhìn về phía Tiền Trân Trân nói: “Chúa ơi Trân Trân, tớ còn nhớ rõ lúc liên hoan nghỉ giữa học kỳ một, có người còn cười nhạo ông chủ Vinh chỉ dựa vào mặt để kiếm cơm nhỉ? Không ngờ không ngờ nha, bạn trai của một số người, có tài lực với địa vị ở thành phố Loan Khẩu, nhưng còn không bằng ông chủ nhà họ Vinh bán đồ cổ nha...”
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook