Sẵn sàng
Nhóm dịch: Thất Liên Hoa

Nói xong liền không nhịn được cười rộ lên, “Thật đó, tớ vừa nhớ tới đã buồn cười muốn chết rồi sự...”

Dừng lại một chút, “Đây gọi là gì nhỉ...Có mắt không thấy Thái Sơn, chưa thấy qua kẻ có tiền chân chính, cho rằng bạn trai mình vô cùng ghê gớm...”

Sắc mặt Phí Tuyết Ni hoàn toàn bị Lý Tinh Văn nói cho tái xanh đi.

Cô ta muốn mở miệng nói nhưng lại không thể thốt lên câu, chỉ có thể xanh mặt đứng nhìn hai người kia cười nhạo.

Dù trong lòng có khó chịu thế nào, Phí Tuyết Ni cũng không thể phản bác lại.

Chủ yếu là do mặt cũng bị đánh cho sưng vù lên rồi, có cãi lại cũng vô ích, chỉ có thể cầm lấy túi xách trên bàn, vẻ mặt u ám rời đi.

Về khách sạn tháo trang sức ra, vừa tháo cô ta vừa tức giận đến mức muốn đập vỡ gương.

Tẩy trang rồi tắm rửa xong nằm lên trên giường, lại tức đến mức nhảy dựng lên, sau đó bò dậy, hung hăng đấm mấy cái vào gối.

Nhìn cô ta đấm vào gối rồi chậm rãi thở dài, Hứa Kiều Kiều và Vu Tiểu Mạn: “...”

...

Sầm Tuế cùng Lý Tinh Văn, Tiền Trân Trân vẫn chờ buổi tiệc kết thúc mới rời đi.

Bởi vì trước mắt vẫn đang trong giai đoạn yêu đương, cho nên Sầm Tuế cũng không về nhà họ Vinh cũng Vinh Mặc được, cô vẫn lên xe về khách sạn với Lý Tinh Văn và Tiền Trân Trân.



Trên đường trở về, hai người Lý Tinh Văn cùng Tiền Trân Trân gắt gao nhìn chằm chằm Sầm Tuế.

Sầm Tuế bị hai người nhìn đến nỗi thấy không được tự nhiên, cô đành mềm mại cười nói: “Cũng không phải cố ý muốn gạt của các cậu, tớ cũng chỉ mới biết trước buổi tiệc này, không biết nên mở miệng thế nào, nên mới không nói...”

Lý Tinh Văn vẫn nhìn chằm chằm cô: “Thật vậy sao?”

Sầm Tuế vội vàng gật gật đầu, “Nếu tớ biết sớm thì sao có thể để Phí Tuyết Ni đắc ý lâu như vậy chứ? Mỗi ngày ở trong ký túc xá thấy cô ta khoe khoang như vậy, cậu nghĩ tớ thích nghe lắm sao?”

Ngẫm lại cũng có lý, Lý Tinh Văn gật đầu.

Tiền Trân Trân bên này lại nghĩ nhiều hơn, cô ấy hỏi Sầm Tuế: “Vậy ông chủ Vinh kia, sao đến bây giờ anh ta mới trở về nhà họ Vinh chứ? Tớ có nghe loáng thoáng là, hình như chú anh ta là con riêng, không phải con ruột của ông cụ Vinh.”

Những chuyện đó Vinh Mặc cũng đã mở lòng nói cho Sầm Tuế.

Đương nhiên Sầm Tuế sẽ không mở miệng vết thương của anh cho người khác nhìn nữa, nên cô chỉ nói qua loa: “Vinh Mặc chỉ không muốn tranh đoạt thôi, anh ấy chỉ thích trồng hoa nuôi chó đọc sách, nên không muốn trở về.”

Tiền Trân Trân cùng Lý Tinh Văn cùng nhau gật gật đầu.

Sau đó Tiền Trân Trân nghĩ nghĩ rồi lại nói: “Cho nên hiện tại anh ta quyết định trở về, có phải vì bị Phí Tuyết Ni kích thích không? Vì cậu nên mới lựa chọn trở về?”

Sầm Tuế nghe lời này cũng suy nghĩ.

Những chuyện lộn xộn về việc làm giả đồ cổ quá mắc rắc rối để giải thích, do vậy cô đành gật đầu khẽ mỉm cười nói: “Anh ấy muốn tớ gả hào môn.”

Cô vừa nói xong, Lý Tinh Văn lập tức che mặt lại nói: “A, tớ ghen tị quá đi, chua quá đi, tớ muốn biến thành chanh tinh, rằn tớ ê muốn rớt ra rồi nè.”

Sầm Tuế bị sự khoa trương của cô ấy chọc cười, dùng tay đẩy nhẹ cô ấy ra.



...

Ba người ngồi xe trở lại khách sạn, thay lễ phục tháo trang sức, lại ồn ào một trận nữa.

Tắm rửa xong nằm đến trên giường, cả người Lý Tinh Văn mệt lả, kéo dài âm thanh nói: “Trước nay chưa từng đi giày cao gót lâu như vậy, quần áo cũng không tiện đi lại, đúng là một chết mình rồi, cảm giác cái chân này không phải của mình nữa rồi.”

Tiền Trân Trân cũng kéo dài thanh âm, “Sắc đẹp, luôn có cái giá phải trả.”

Lý Tinh Văn thở phì phò tiếp tục nằm liệt một hồi, sau đó nghĩ đến cái gì, bỗng nhiên lại cười nói: “Nhưng chuyến này cũng thật giá trị, không chỉ mặc đẹp đeo trang sức, còn ngắm nhìn thế giới và chụp rất nhiều anh, quan trọng nhất là còn vả mặt Phí Tuyết Ni. Hiện tại tớ chỉ cần nhớ đến vẻ mặt cô ta ở bữa tiệc là tớ đã vui sướng cực độ rồi, ha ha...”

Nhớ đến vẻ mặt của Phí Tuyết Ni, Tiền Trân Trân cũng không nhịn được cười, sau đó nói tiếp: “Ngày mai trở về trường, xem sau này cô ta còn không biết xấu hổ gọi video ân ái với bạn trai nữa không, toàn nói mấy lời làm nổi cả da gà.”

Sầm Tuế đang đắp mặt nạ cũng nói: “Chắc là không...”

Lúc trước cô ta làm như vậy chỉ để khoe khoang, còn hiện tại còn như vậy nữa chắc người ta cười chết mất.

Lúc đang nói chuyện, Sầm Tuế cầm điện thoại lên nhắn tin cho Vinh Mặc: 【 Đã nằm xuống, còn anh? 】

Vinh Mặc cũng nhắn lại ngay: 【 Mới vừa rửa mặt xong, hôm nay mệt lắm không? 】

Sầm Tuế: 【Thật sự rất mệt 】

Đi giày cao gót xong lại đi lâu như vậy, còn phải cười chào hỏi nhiều người, chân bị tê, mặt cười cũng bị tê cứng luôn.

Vinh Mặc: 【 Đừng thức đêm, nghỉ ngơi sớm một chút 】

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...