Sẵn sàng
Nhóm dịch: Thất Liên Hoa

Vinh Mặc nhìn cô bé nói xong lại hỏi một câu: “Thế ngoài mảnh gốm ra, có còn lấy về thêm cái gì nữa không?”

Cô bé lại lắc đầu: “Nghĩ đi nghĩ lại, đó cũng là chuyện từ sáu mấy năm trước, em cũng không biết.”

Không biết có hỏi nữa cũng vô dụng.

Vinh Mặc nhẹ nhàng hít một hơi, nói với cô bé: “Vậy hay là thế này đi, em về nhà nói với ba mẹ em, chúng tôi chỉ là đến nghe ngóng một chút chuyện, không phải đến để đòi đồ, nếu có thể nghe được một ít thông tin hữu dụng, chúng tôi tất có cảm tạ.”

Sầm Tuế nghe thấy Vinh Mặc nói xong, ngầm hiểu ý lấy tay móc trong cặp ra quyển sổ, ghi vào trong tờ giấy số điện thoại của Vinh Mặc, rồi đưa cho cô bé; “Chúng tôi chỉ đến để thực hiện khảo sát, nghe ngóng một chút chuyện thôi, sẽ không gây rắc rối gì cho gia đình em, phiền em quay về nói với ba mẹ, nếu như nguyện ý cùng chúng tôi nói chuyện, chỉ cần gọi vào số điện thoại này là được.”

Cô bé nhận lấy số điện thoại, sau đó gật đầu với Sầm Tuế: “Được ạ, em sẽ về nói với ba mẹ, hy vọng có thể giúp được mọi người. Rm thật sự là không lừa được người khác, nghe nói anh chị chạy tìm cả ngày trời, không nhịn được mới chạy đến đây.”

Sầm Tuế cười cười: “Cảm ơn em nhé.”

Cô bé lắc lắc đầu: “Không có gì ạ.”

Quay trở lại xe, tâm tình Sầm Tuế thoải mái hơn hẳn.

Cũng coi như là không bị phí công chuyến này, cũng coi như lấy lại được chút mặt mũi.

Cô dựa ra sau ghế, thở phào ra một hơi: “Cuối cùng cũng có thể trở về an tâm ăn tối, ngủ một giấc sâu rồi.”

Hạ Quốc Lương lúc bắt đầu nói Sầm Tuế là một đưa phiền toái, nhưng không ngờ rằng, tiểu nha đầu này lúc làm việc lại so với hai người đại nam nhân này càng để tâm hơn.



Từ đầu đến cuối, cũng không than mệt mỏi, tinh thần luôn sung mãn, sự hăng hái đó cũng không phải là giả vờ.

Lúc này anh ta xem như cái gì cũng không nói ra, chỉ là trong lòng, tăng độ hảo cảm đối với Sầm Tuế lên một chút.

Mà Sầm Tuế hiện tại không có tâm trạng quản xem anh ta nghĩ gì, toàn bộ tâm tư đều đặt trên mảnh gốm.

Trên đường quay về, vẫn cảm khái nói với Vinh Mặc: “Cho dù là bảo vật thì, trong mắt người không biết phân biệt hàng hóa, đều trở thành phế phẩm. Mảnh Sài Từ này nếu như không phải tôi phát hiện ra thì, có lẽ sẽ chẳng bao giờ được nhìn thấy ánh mặt trời mất.”

Chỉ có thể mang thân phận “phế phẩm” mà lưu lạc tại xó xỉn ngóc ngách nào đó rồi.

Vinh Mặc cười cười: “Đẩu nói chơi đồ cổ chú trọng nhất là duyên phận, nên là có duyên phận mới tốt đi.”

Sầm Tuế quay đầu nhìn anh cười một tiếng: “Chắc là như vậy, lúc tôi nhìn thấy mảnh gốm đó, cảm giác không giống, chính là dường như… trong tối tăm mờ mịt, nó đang đợi tôi đến tìm vậy.”

Hạ Quốc Lương ngồi phía sau cảm khái nói một câu: “Sao tôi lại không có cái duyên phận đó nhỉ.”

Sầm Tuế cố ý vén vén tóc, thanh âm kéo dài nói: “Bởi vì ông không được người gặp người yêu, hoa gặp hoa nở như tôi đó…”

Hạ Quốc Lương: “…”

Bỏ đi, xem như cô nhỏ tuổi, không tính toán với cô.

Sầm Tuế vén xong, quay ra sau nhìn thấy sắc mặt của Hạ Quốc Lương.



Nhịn không được, trực tiếp cười thành tiếng: “Tôi đùa thôi, ông đừng giận mà…”

Hạ Quốc Lương thu lại biểu tình trên mặt, bình tĩnh nói: “Tôi mới không nhỏ mọn như vậy.”

Sầm Tuế quay đầu về, không chọc anh ta bực mình nữa.

Cô cảm thấy hơi mệt, ngửa đầu dựa về sau, nhắm mắt nghỉ ngơi một chút.

Bầu không khí trong xe an tĩnh trở lại, Vinh Mặc mở đài lên.

Điều chỉnh đến chương trình âm nhạc, mở một đường âm nhạc nhẹ nhàng thoải mái, Sầm Tuế cũng bị ru đến ngủ quên luôn.

Mấy ngày nay sáng sớm ra ngoài, tối muộn mới trở về, bôn ba cũng rất mệt.

Ba người bọn họ quay lại thị trấn, tùy tiện kiếm chút đồ ăn, ăn xong cũng không làm gì nữa, trực tiếp trở về khách sạn nghỉ ngơi.

Trên bàn ăn, Giang gia một nhà bốn người đang ngồi ăn tối.

Đệ đệ Giang Dương vừa ăn vừa lật truyện tranh, ba Giang mẹ Giang cũng quen rồi, không lên tiếng, chị gái Giang Tinh Tinh nhìn không quen, lặng lẽ lườm cũng không lên tiếng nói gì.

Ba Giang và mẹ Giang vừa ngồi xuống nói những chuyện xảy ra trong thôn ngày hôm nay.

Mẹ Giang nói với bố Giang: “Nhìn dáng vẻ thì là người trong thị trấn, ba người đi hỏi hết các nhà, hỏi xem mảnh gốm vỡ kia là ai bán ra. Hỏi đến mức khiến em hoảng loạn luôn, em sợ là những người trong câu chuyện của bà nội, nên em không thừa nhận.”

Bố Giang uống một ngụm cháo nói: “Đây đều là chuyện của mấy năm trước, đã hơn nửa thế kỷ rồi, còn biết ai nữa đâu? Cũng chỉ là trước khi bà nội mất để lại cho ba anh một mảnh gốm, nói đến như vậy, ai biết được là thật hay giả? Năm chục năm rồi vẫn không có người đến tìm, mà cho dù đến tìm thì sao, vật đó cũng không đáng tiền, chúng ta vứt đi hay bán đi rồi, nếu như họ muốn tìm lại thì tự đi mà tìm, không liên quan đến chúng ta.”

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...