Sẵn sàng
Nhóm dịch: Thất Liên Hoa

Lúc đến Giang gia, mẹ Giang ba Giang đều rất khách khí, lập tức đi rót nước nóng cho họ, còn mời họ ngồi xuống nghỉ ngơi một lúc.

Bàn ghế đều được lau sạch đến bóng loáng.

Trong nhà ngóc ngách đều được dọn dẹp qua một lần, nền nhà phòng khách một sợi tóc cũng không có, trông đặc biệt sạch sẽ.

Ba người Vinh Mặc ngồi trong phòng khách nhà họ, nhắc đến Giang Tinh Tinh, nói ngắn gọn lý do đến đây hôm nay.

Ba Giang bên này gật đầu nói: “Giang Tinh Tinh hôm qua về nhà đã nói chuyện với tôi rồi, Mọi người có điều gì muốn hỏi, nếu chúng tôi biết, nhất định sẽ nói cho mọi người.”

Vinh Mặc nói chuyện khách sáo, cũng không lòng vòng nữa, trực tiếp hỏi ba Giang: “Tinh Tinh nói mảnh bát gốm đó là do cụ cô cấy mang về từ trong thành, vậy xin hỏi, bà lão lúc đó là mang về từ đâu?”

Ba Giang hít một hơi thật sâu, nhìn Vinh Mặc nói: “Vào thời điểm đó tôi vẫn còn chưa sinh ra, ba tôi lúc đó cũng chỉ mới mười lăm tuổi.Tôi cũng chỉ được nghe kể lại thôi, bà nội của tôi là một người rất có năng lực. Khi còn trẻ, bà đã đi từ nam ra bắc. Lúc đó bà ở Bình Thành, làm bảo mẫu nấu ăn cho một gia đình giàu có. Sau này đến năm 66, sau khi làm ở đó khoảng mười năm, thì cả nước xuất hiện cách mạng, lúc đó nhà ai cũng nghèo túng bần hàn, làm gì có tiền mà thuê bảo mẫu, bà của tôi chính là từ lúc đó trở về quê.”

Ba giang vừa nói vừa nghĩ: “Chuyện về mảnh gốm đó, là đến lúc sắp qua đời bà tôi mới nói ra, bà kéo bố tôi lại, tình huống năm đó rất đặc thù, Chống phong kiến, diệt Tứ Lão, toàn bộ đồ cổ trong nhà đều không thể giữ lại, đa số đều bị thiêu hay phá hủy hết. Người chủ nhà đã thuê bà tôi nhờ bà đem mảnh gốm trở về. Bà cũng luôn luôn coi vật này như bảo vật mà che giấu. Đến tận khi sắp qua đời mới nói cho ba tôi, để ba tiếp tục giữ.”

Vinh Mặc lúc này mới lên tiếng hỏi: “Vậy người chủ nhà kia, ông có nhớ được tên người đó không?”

Ba Giang cau mày cố nhớ lại, nghĩ được một lúc, liêng ngẩng đầu lên nói: “Tôi còn nhớ bà nội từng nói qua, hình như là họ Kim, đúng rồi, nói là cái họ này rất hiếm gặp, là “Kim” trong “Kim Thiên”, là một người rất tài giỏi.”



Nghe đến cái họ này, Vinh Mặc, Sầm Tuế và Hạ Quốc Lương, sắc mặt ba người đều đại biến.

Hạ Quốc Lương không nhịn được nữa, gấp rút hỏi: “Kim Tín Chi của Bình Thành, có phải gọi là Kim Tín Chi hay không?”

Ba Giang nghĩ một hồi, nhăn mày nói: “Hình như là phải…”

Nói xong chầm chậm gật đầu: “Phải phải phải, hình như là cái gì đó Tín Chi, tôi nhớ tôi còn nói rằng, con chỉ biết Nhuận Chi, chứ chưa nghe qua Tín Chi bao giờ.”

Hạ Quốc Lương đột nhiên trở nên kích động, mạnh mẽ từ dưới ghế đứng lên.

Sầm Tuế có chút tò mò ngoài ý muốn, hôm qua nghe thấy Hạ Quốc Lương nói đến cái tên này, hôm nay lại nghe thấy lần nữa, cảm thấy rất thần kỳ, nhưng không quá kích động.

Vinh Mặc cũng đang rất bình tĩnh, giơ tay ra kéo Hạ Quốc lương ngồi xuống ghế.

Hạ Quốc lương khẽ ho khan một tiếng, đưa tay lên đỡ mí mắt nói: “Thật ngại quá, tôi thất lễ rồi.”

Ba Giang cũng có chút kiếu kỳ, nhìn Hạ Quốc Lương hỏi: “Mấy người quen người này sao?”

Hạ Quốc Lương thở nhẹ một hơi: “Năm ông ấy mất, tôi cũng còn rất nhỏ tuổi, không thể nói là co quen hay không được.”

Sầm Tuế nghe anh ta nói vậy, trong lòng nghĩ vậy mà hôm qua lại hỏi anh ta có quen người đó không.



Cô ở tầm tuổi này, vậy thì càng không thể quen biết được.

Mà Vinh Mặc nghe đến đây, trong lòng hiển nhiên cũng hiểu ra, mảnh gốm đó tại sao có thể là Sài Từ.

Nói trong tay Kim Tín Chi đang giấu Sài Từ, cũng rất có khả năng, năm đó để bảo vệ mảnh gốm này mà không ngại đưa cho bảo mẫu lén lút đem về quê, xác thực cũng đủ để nói rõ rồi.

Ba Giang vẫn cảm khái nói: “Đều đã qua nửa thế kỷ rồi, giờ kể lại với người khác, cảm giác không mấy chân thực.”

Vinh Mặc không cảm khái theo ông ta, vẫn bình tĩnh tuần tự hỏi: “Còn có vật dụng nào khác liên quan đến mảnh gốm không?”

Đương nhiên là có rồi, ba Giang mẹ giang trong tay đang cầm chiếc khăn tay.

Lật qua lật lại hai mặt,xem không có vấn đề gì, sau đó nói với Vinh Mặc: “còn có chiếc khăn tay này, là được mang về cùng mảnh gốm kia, lúc bà tôi sắp chết, cùng đưa nó cho ba tôi.”

Hạ Quốc Lương nhìn chằm chằm chiếc khăn tay đó: “Có thể cho tôi xem một chút không?”

Ba Giang cầm chiếc khăn cười, khuôn mặt mang dáng vẻ chất phác của người nông dân, nhưng giọng nói lại ý tứ rõ ràng: “Nếu như phù hợp, đưa cho mọi người cũng được, dù sao chúng tôi giữ lại cũng không có tác dụng gì.”

Sầm Tuế nhìn ông ta, bình thản tiếp lời: “Muốn tiền sao.”

Ba Giang vẫn cười chất phác nhìn về phía Sầm Tuế nói: “Cô gái nhỏ cũng thật là thẳng thắn.”

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...