Sự Trở Lại Của Pháp Sư Vĩ Đại Sau 4000 Năm
Chapter 233 Pháp sư vĩ đại trở lại sau 4000 năm (6)

Chọn giọng đọc để nghe truyện audio:

Chương 233: Pháp sư vĩ đại trở lại sau 4000 năm (6)

 

Nozdog không còn lời gì để nói.

Hắn ta là một trong những tên Bán Thần rơi xuống Lục địa sớm nhất đồng nghĩa với việc thời gian hắn phục vụ Lord dài hơn các Bán thần khác.

Chúng đã biết nhau từ lâu, vì thế Nozdog tin và đi theo Lord ngay từ đầu. Không điều gì có thể làm hắn đổi ý.

Không phải vì lòng trung thành của Nozdog quá mãnh liệt mà là vì Lord là một kẻ dẫn đầu tuyệt vời.

Có thể tất cả các Bán Thần đều chung suy nghĩ như thế.

Ngay cả khi Lord dừng việc bành trướng trên lục địa và quyết định sống ẩn dật, lòng trung thành của chúng đủ để chúng theo gã không một đắn đo.

Nhưng cũng chính Lord là người vừa bảo hắn câm miệng lại và trở thành thức ăn của gã.

Đấy là thứ để nói với con mồi, không phải để nói với đồng loại.

[...]

Chỉ Nozdog hiểu được ở thời điểm đó hắn đã cảm thấy thế nào.

Ngay khi Lord định tiếp tục ăn hắn một lần nữa.

Rắc!

[...!]

Eo của Lord bị bẻ quặt sang phải, và gã không còn đủ khả năng để chống lại năng lượng ấy, gã bay thụt lùi và đâm vào một bức tường.

Ivan lắc nấm đấm nắm chặt của mình.

‘Mình đã đánh gã?’

Cậu không tấn công theo kiểu hời hợt. Nhưng không thể nói rằng cậu đã dồn hết lực vào cú đấm ấy.

Tuy nhiên, cậu đã cảm nhận được.

Cú đấm ấy đã móc nối được điều gì đó.

Rõ ràng rằng sự tấn công của cậu chưa chạm được vào lõi của Lord, điều đó đã được tính toán từ trước,

Những lời của Dro nói không sai. Lord hiện tại đang trong trạng thái suy yếu. Một người nào đó đã gây ra vết thương cực lớn lên gã.

Khi cậu nghĩ về điều ấy, trái tim thấp thỏm của cậu dừng lại.

‘Frey thật sự chết rồi ư?’

Lord đứng dậy một lần nữa, xuề xòa phẩy những vụn đá trên cơ thể hắn.

[...ngu ngốc làm sao.]

Sự phẫn nộ được thể hiện trong lời nói của gã.

Anastasia, người đang theo dõi tình hình vẫn chưa tin được những điều diễn ra trước mắt.

‘Lord đã bao giờ để lộ cảm xúc của mình như này chưa nhỉ?’

Câu trả lời là không. Lần duy nhất Lord bộc lộ cảm xúc là khi người của gã thương tích trầm trọng.

Nhưng giờ gã đã khác. Thứ cảm xúc ấy đã trở thành nguyên thủy với Lord.

Như một sự phiền phức trẻ con và hèn kém.

‘Giờ gã ta là một mớ hỗn độn.’

Gã không còn giống Lord hoàn mỹ không thể chạm đến dù cho có vươn tay ra như thế nào.

Anastasia nhận thấy được cơ hội.

Nếu họ tận dụng điều này, họ có thể đảo ngược tình huống. 

Nhưng không có nghĩa sức mạnh của Lord đã tiêu tan

Rắc!

“Hự!”

Cánh tay của Jekid bị đánh gãy trong một chớp mắt. Nếu cậu hành động chậm hơn một chút, có khi đó không phải cánh tay, mà là đầu của cậu.

‘Những đòn tấn công của gã rất khó dự đoán’

Không. Cậu nên cảm thấy vui vì đã sống ngay cả khi bị tấn công như thế.

Nếu Lord không bị phân tâm, một đòn tất sát như vậy làm sao có thể dễ dàng đoán trước thế.

Shuk.

Jukid rút kiếm và chặt bỏ cánh tay bị phế mà không suy nghĩ một giây.

Ivan, người chứng kiến điều ấy, thì thầm với một biểu cảm trống rỗng.

“Cậu thật sự cần tiêu diệt gã hả?”

“Tôi thà không giữ lại bất cứ điều gì làm tôi phân tâm. Cậu không biết sao? Tâm trí cậu càng vững vàng thì đòn tấn công của cậu càng sắc bén.”

“Đúng là vậy, nhưng ... khắc nghiệt thật.”

Jekid đưa đường kiếm qua tay trái vài lần.

“Đó không phải là vấn đề vì tôi đã luyện tập để dùng kiếm bằng tay trái nữa.”

“Không phải chuyện đó ...Ừm... Miễn là cậu không nặng lòng.”

Ivan nhún vai, rồi chỉ về phía Lord.

“Tôi không biết tại sao, nhưng gã đang yếu dần. Nên ta cần phải hạ gã bằng cách nào đó.”

“...Kế hoạch ấy hả? Hạ gã bằng cách nào đó?”

“Kế hoạch gì cơ? Ta chưa từng làm việc với nhau bao giờ, nên đừng kỹ tính quá làm gì. Ta không ngáng đường nhau là tốt nhất.”

Cậu ta không sai, nên Jekid gật đầu trước khi quay qua chỗ Lord.

“Cậu cần phải cẩn thận. Hàng phòng thủ của gã đã yếu hẳn, nhưng sức công phá thì vẫn rất đáng sợ. Grey đã bọc cả cơ thể anh ta bằng mana, nhưng anh ta vẫn chết trước khi kịp làm gì đó.”

“Nên tất cả những gì chúng ta cần làm là đánh gã hưng đừng để bị đánh trúng.”

Nói thì dễ. 

Ivan càu nhàu.

Khi đó Đại nữ vu, người đang quan sát tình hình, đã kịp hoàn thành bài thánh ca của cô.

“Thuật thức Thất thảo phược.” 

Phù!

Bất chợt, bảy loại hoa xuất hiện xung quanh Lord trước khi bung gã cùng một lúc.

Chúng không chỉ nở. Rễ của chúng mọc ra như cây dây leo và cuốn chặt lấy cơ thể Lord.

Lord mất một lúc lâu để nhận ra rằng không phải ảo giác của gã, mà ả pháp sư đó thật sự đã thay đổi thực tại.

Tuy nhiên, đó chỉ là thuật thức của con người. Một sức mạnh thô sơ như vậy không đủ để cản chân gã hoàn toàn.

Nhưng Lord nhận ra gã không thể thoát khỏi chỗ dây leo ấy, và gã không thể di chuyển được. Cả cơ thể của gã bị đóng cứng như thể gã đã hóa đá.

Lord hằn học nhìn người đàn ông đang bình tĩnh theo dõi tình hình từ một góc của trận chiến. 

‘Long Vương.’

Lời nguyền loài Rồng của gã đã ngăn cản gã di chuyển cơ thể của mình.

Nó mạnh hơn cả lời nguyền Lucifer đã dùng. Có nghĩa là trong tình huống hiện tại, gã không đủ khả năng để thoát ra khỏi nó.

‘Đây là cơ hội cho chúng ta.’

Họ chưa từng làm việc cùng nhau, nhưng rõ ràng cử động của Lord đang bị hạn chế. 

Jekid, Anastasia, và Ivan vụt tới chỗ Lord trong cùng một lúc. Họ chia nhau đứng mỗi người một nơi và tổng tấn công Lord. Mỗi người đều đủ mạnh để phá hủy một tòa lâu đài.

Những đòn tấn công hiểm ác đều đánh thẳng vào Lord trong nháy mắt.

Pa pa pa pa!

Cơ thể của Lord rung lắc mãnh liệt. Cuộc tấn công của họ đã đủ sức bạo lực, nhưng vẫn chưa đủ để chạm đến lõi của Lord.

Nhưng, Lord không có khả năng tránh sự càn quét của họ.

‘Cái gì đang diễn ra thế này?’

Gã đã ăn vô số Bán Thần.

Vậy mà gã lại chật vật chỉ với lèo tèo vài con người và một nửa của Long vương sau tất cả những gì gã đã gây ra?

Thứ sức mạnh gã đã hấp thụ sau trận chiến với Lukas, không thể để chuyện này xảy ra như vậy.

Câu hỏi đó nhanh chóng khiến hắn tràn ngập phẫn nộ và tức tối.

Gương mặt của Lord vặn vẹo xấu xí.

[Đừng chạm vào ta-!]

Bùm!

Một cú nổ lớn năng lượng bùng ra từ cơ thể Lord.

Cả ba, những người ở gần hắn, không phản ứng được kịp thời và bị văng ra cùng lúc. Họ đều đã chuẩn bị trước cho sự đột kích, nhưng vẫn không làm được gì.

Cú nổ từ cơ thể của Lord không chỉ đơn giản là ‘mạnh’. Một lực không rõ đã đẩy cơ thể họ một cách mạnh bạo như thế.

“Kuk”

Ivan chỉ có thể dừng lại khi đã lăn vài vòng trên đất.

Cậu gạt máu đang chảy ra từ đầu của mình rồi nói.

“Hắn ta vừa làm gì vậy?”

“Cô đặc không gian xung quanh và kích nó nổ. Một sức mạnh ấn tượng mà ở một chiều cao hơn cả lực vật lý. Sử dụng không gian cực đặc và tạo ra không gian trốn.”

“Cậu đang nói cái quỷ gì vậy?”

“... đơn giản thì, một khoảng không khác nhau tự đẩy nhau ra. Kể cả khi cậu bám vào thứ gì đó, cậu vẫn bị ảnh hưởng. Chỉ cần là một vật thể, chúng đều bị đẩy ra.”

Ivan lắc đầu trước lời giải thích của Anastasia.

“Tôi vẫn không hiểu cô đang nói gì.”

“... không cần hiểu. Tôi không nghĩ hắn sử dụng được chiêu này thường xuyên. Cậu chỉ cần cẩn thận thôi.”

Rồi cô tiếp tục bằng một giọng trang nghiêm.

“Tôi chắc rằng bây giờ Lord đang rất yếu. Nếu là bây giờ ... có khi ta có thể đánh bại hắn.”

Anastasia lờ đi chuyện tại sao Lord lại bị thương nặng đến vậy. Bởi vì cô không muốn tin vào lời của Lord.

Trong khi đó, Lord nghiến răng.

Những lời lẩm bẩm của Anastasia rất khẽ, nhưng gã ta vẫn nghe được rõ.

‘Ả ta đang nói về trận chiến với Lukas? Rằng những tổn hại hắn gây lên ta quá lớn nên gã đã yếu đi?’

Không. Lý do không phải thế.

Đúng thật là trận chiến với Lukas đã có một ảnh hưởng cực lớn lên gã, nhưng việc khiến gã trở nên như thế này là có lý do khác.

Lord cảm nhận một sức mạnh kỳ lạ đang sôi sục trong cơ thể hắn.

Năng lượng đó chính là lý do.

Thần lực gã ta lấy từ Lukas.

‘Đây ... không phải Thần lực.’

Chính xác hơn, là hỗn hợp của Thần lực và mana.

Khi hấp thụ nó, Lord biết rằng Thần lực của Lukas không thuần khiết. Nhưng hắn bỏ qua.

Bởi vì sau cùng, tỉ lệ là 9:1. Theo lẽ tự nhiên, Thần lực của cậu đang ở mức 9.

Nên hắn đã nghĩ hắn sẽ dễ dàng lọc được chỗ mana, thứ mà không khác gì những mảnh rất nhỏ nếu đem ra so sánh.

Một sai lầm hoàn hảo.

Người đàn ông này cực kỳ độc hại và dai dẳng, khiến cho cơ thể Lord thối rữa chỉ với sự tồn tại của nó.

Vì thế, cơ thể của Lord không ổn định. Và chuyện còn tồi tệ hơn, ngay cả phần Thần lực mà gã chưa kịp hấp thụ cũng có dấu hiệu bắt đầu trở nên hỗn loạn.

Tất cả những hỗn độn này bên trong gã có thể đã sớm tiêu tan nếu hắn đang ở tình trạng lên đỉnh, nhưng Lord đã dành quá nhiều năng lượng trong trận chiến với Lukas.

‘Kể cả thế ...’

Gã cảm thấy bị sỉ nhục đến cực độ khi bị đẩy đến mức này chỉ vì một lũ sinh vật như sâu bọ thấp kém mà Lukas còn không góp mặt cùng.

“Chiến Vương Quyền. Đao cước.”

Jijjk!

Một làn gió như đao bay ra từ nắm đấm của Ivan và cào rách cơ thể Lord một cách bạo lực.

Jekid và Anastasia cũng bắt đầu những cú đánh tầm xa của họ

Những vết thương trên cơ thể Lord tăng thêm.

‘Nếu chuyện này tiếp diễn...’

Gã sẽ bị đánh bại như những đống rác rưởi.

Đột nhiên, một suy nghĩ bật ra trong đầu Lord. Gã hướng mắt về phía Nozdog, kẻ đang đứng ở tít đằng xa và gọi với một vẻ tuyệt vọng.

[Nozdog, cứu ta.]

[...Lord.]

[Ta xin lỗi về chuyện lúc trước. Nhưng ngươi không thể hiểu sao? Tâm trí của ta không còn ổn định nữa. Ta vẫn chưa thể kiểm soát những kẻ còn lại ngay cả khi chúng đã hợp thành một. Nếu cứ thế này ... ta sẽ quên mất sự tồn tại của ta và trở thành ác thú! Có nghĩa là mọi Bán Thần bên trong ta sẽ có một kết cục kinh khủng!]

Nozdog do dự trước những lời đó.

Dro hét với một tông giọng khác nghiệt hiếm thấy.

“Nozdog! Đừng để bị lừa! Gã chỉ nói những điều vô nghĩa để khiến ngươi đi theo hắn! Ngươi quên hắn đã đối xử với ngươi ra sao rồi ư?”

[Đó không phải ta, Nozdog, làm ơn hãy tin ta ... Phải. Ngươi bảo ta thuyết phục ngươi, không phải sao? Ta sẽ giải thích ngay bây giờ. Đến đây và giúp ta ngăn đòn tấn công của chúng đi...]

[...]

Ngọn lửa trong mắt Nozdog không ổn định mà run lên. Rồi hắn nâng một ngón tay xương xẩu lên.

Cách!

Đột nhiên, từng lớp xương nhô lên từ mặt đất, chặt đứng những đòn tấn công tới Lord.

Ivan cắn lưỡi khi nhận ra độ cứng của những cái xương.

“Còn cứng hơn cả kim loại nữa!”

“Hắn ta đang cố gắng làm gì vậy?”

Khi đó, Nozdog từ từ tiến về phía Lord.

[... Lord, những thứ ngài nói rất khó tin. Nhưng ta biết ngài-]

Nozdog không cả có cơ hội hoàn thành câu nói của mình.

Bởi vì Lord lao đến chỗ hắn như một con thú hoang. Cẳng tay và chân bao xung quanh cơ thể Nozdog trong khi gương mặt gã, đã không còn rõ hình thù nữa, một lần nữa chỉ còn lại cái miệng khổng lồ.

Cạch ...

Bữa ăn bắt đầu.

Lord nhai xương sọ, cổ, xương sườn, xương sống, eo, đùi, đầu gối và mu bàn chân ... trước khi nuốt cả ngón chân của hắn vào trong miệng và nhai ngấu nghiến. 

Nozdog.

Chỉ mất ba giây để Bán Thần đầy xương này biến mất khỏi thế giới.

Nói cách khác, trước cả khi Ivan đấm vào bức tường xương.

[...]

Lord đã hoàn thành xong bữa ăn của mình.

Dro nhìn hắn với vẻ kinh tởm.

“Ngươi biết ngươi vừa làm gì không? Bằng chính tay của mình, ngươi giết tất cả những kẻ tin ngươi tới cái chết. Ngươi lợi dụng lòng trung thành của Nozdog và phản bội hắn!”

[Có lẽ thế. nhưng ước vọng của chúng không hề biến mất. Phải, nói như nhân loại các ngươi, ta kế thừa ý chí của chúng. Khác nhau giữa ta và ngươi là gì?]

“Tởm lợm. Ngươi đã điên đến độ hỏi được một câu hỏi như vậy. Đừng nói về những thứ ngươi không bao giờ hiểu.”

Anastasia đáp lại với một giọng coi thường.

Lord lắc đầu.

[Hm, ta đương nhiên không cần ngươi hiểu.]

Lần nữa, trong giọng nói của Lord đã xuất hiện sự ổn định.

Đó là nhờ Thần lực gã hấp thụ từ Nozdog, Thần lực của gã giúp gã loại bỏ một chút mana đang làm sụp đổ cơ thể gã. 

Sau tất cả, Nozdog đủ khả năng để tạo ra một Khải huyền.

[Phải. Ta đã hiểu rồi. Ta là Michael. Ku-, khư hư hư. Thú vị làm sao. Ta là Bình Hành giả của Thiên giới.]

Paht!

Cánh trắng mọc ra từ lưng Lord. Hắn nhìn lại cặp cánh trước khi lẩm bẩm.

[Ta không nghĩ ta sẽ thua nữa ... Trước tiên, xử lý mấy cái lỗi này đã.]

 

 

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...