Sự Trở Lại Của Pháp Sư Vĩ Đại Sau 4000 Năm
Chapter 234 Pháp sư vĩ đại trở lại sau 4000 năm (7)

Chọn giọng đọc để nghe truyện audio:

Chương 234: Pháp sư vĩ đại trở lại sau 4000 năm (7)

[Ựa…]

Lord đột nhiên cảm thấy muốn nôn. Hắn quỵ xuống sàn, tay vẫn ôm ngực

[Ựa! Ọe ...]

Tách, tách.

Rồi hắn nôn ra.

Đó là một chất nhầy vừa nhờn vừa đặc, có một mùi tởm lợm như thể nó đã gần được tiêu hóa hết rồi.

Thứ dung dịch này còn đen sì và đang quằn quại như thể nó còn sống vậy.

‘Ta không chắc điều gì đang xảy ra.’

Lord rõ ràng đang phơi ra mà không chút phòng bị.

Nhận thấy thế, Ivan dồn lực về phía gã. Cây muốn tận dụng cơ hội của màn dạo đầu này.

Cậu không thể dừng nghĩ về cuộc chiến với Agni. Nora mất cánh tay của mình, còn Beniang đánh cược mạng sống để cậu có một màn mở đầu như thế, rồi cậu dùng nó để tung một cú đấm.

Cậu vẫn còn nhớ cảm giác ấy.

‘Mình có thể làm được.’

Sau cuộc chiến đó với Agni, Ivan đã dùng hết sức để hoàn thiện ‘Cú đấm của Ivan’, thứ mà cuối cùng đã trở thành lá bài quyết định của cậu.

Cú đấm đó là điểm cuối của quãng đường mà Ivan theo đuổi. Nhưng nó vẫn chưa hoàn thiện. Sự thật chứng minh là nó vẫn chưa đủ để kết liễu Agni.

Đấy là lý do vì sao bây giờ Ivan đang tự tin. Lần này sẽ khác trước.

Nếu mọi thứ thuận lợi, cậu sẽ đủ khả năng để chạm vào cốt lõi của Lord.

Koooo-

Ivan bắt đầu tích tụ mana vào trong cú đấm của mình.

‘Chưa đủ.’

Cậu không thể đạt được điều ấy chỉ với thế này.

Nó cần phải tinh khiết hơn. Đặc biệt hơn. Chuyên chế hơn.

Cậu sẽ chịu sức nặng ấy chỉ với bản thân mình.

Phù.

Tóc của cậu dường như đã chuyển sang bạc trắng.

Ở thế giới chỉ toàn màu trắng tinh khôi, Ivan nhớ lại con đường mà cậu đã từng bước đi. Ở những năm cuối thuở thiếu thời, thời điểm mà chỉ có thể gọi là toàn rác rưởi, cậu gặp một nhà hảo tâm lấy tên là Nora và được dạy về Chiến Vương Quyền. 

Cậu thành tài, và lần đầu tiên trong đời, cậu có được cảm giác thành tựu.

Cũng là vào một ngày định mệnh, cậu biết được về Bán Thần.

- Bí mật của Chiến Vương Quyền 

Là để giết Bán Thần. Đó là lý do mà bộ môn võ thuật ấy đã ra đời.

Và sự tồn tại ở trước mặt cậu giờ đã trở thành sự trở ngại với hầu như tất cả thành viên của chủng tộc siêu việt này đến mức mà gã còn được gọi là Bán thần.

Chỉ cần cậu giết hắn, mọi chuyện sẽ kết thúc.

‘Nên mình sẽ củng cố quyết tâm của mình.’

Cậu sẽ không để nắm đấm của mình lung lay một lần nữa.

Đối với Ivan, người đã cống hiến hết mình cho Chiến Quyền Vương, cậu có thừa quyết tâm để thậm chí quyết tử.

Sự quyết tâm ấy rồi sẽ tạo nên phép màu.

Tách.

Máu chảy ra từ môi Ivan. Không chỉ môi. Máu đỏ còn chảy theo dòng từ mắt, mũi và thậm chí tai của cậu.

Cách.

Cậu cảm thấy răng hàm mặt của mình nứt ra, những mạch máu trong nhãn cầu phát nổ, và màng nhĩ rách ra.

Nếu không vì cơn đau này, có lẽ cậu đã mất trí từ lâu.

Kooo-

Và cuối cùng.

Ivan đã dồn được ‘mọi thứ’ của mình vào trong cú đấm ấy.

‘Chính là nó.’

Cú đấm này là cực hạn khả năng của Ivan.

Cậu nhìn Lord với ánh mắt bình thản. Cậu có thể chạm đến hắn với cú đấm này. Một lời khẳng định không rõ từ đâu xâm nhập trái tim cậu ở khoảnh khắc đó.

Ivan giương cú đấm, tay cậu xuyên thủng cơ thể Lord.

Keng.

“...”

Hoặc ít nhất là đáng lẽ đã phải thế.

Ivan nhìn cảnh trước mắt với vẻ không thể tin nổi.

Chẳng có gì ở đó cả. Nhưng ‘Cú đấm của Ivan’ đã bị khóa cứng lại. 

Cậu còn không cả có cơ hội để chạm đến Lord. Lord thậm chí còn không cả nhìn cậu. Gã vẫn đang quằn quại trên đất với lưng còng lại.

Chỉ là, cú đấm của Ivan lại bị chặn đứng bởi một bức tường vô hình.

“Ựa ...”

Phản ứng dữ dội ập đến ngay cả trước khi cậu nhận thức được điều gì.

Ivan không thể nuốt xuống ngụm máu tràn ra khỏi cổ họng. Máu và những mảnh tế bào trong  nội tạng của cậu tràn ra từ miệng.

‘Không thể nào.’

Cậu nhìn nắm đấm của mình với vẻ không tin nổi. Như thể cậu đã va phải thứ gì đấy cứng không tưởng tượng nổi.

Vô lý.

Trước cú đấm của Ivan, ngay cả kim loại cứng nhất thế giới, Adamantium, được ca ngợi vô biên về sức bền của nó, cũng bị xé rách như một tờ giấy.

Rồi Lord, gã đã dừng nôn, quẹt máu ở miệng đi, nói.

[Ta đã nói rồi. Ta không nghĩ ta còn có thể thua thêm nữa.]

“Cá ...quái...gì…vậy…mày đã làm gì ...?”

[Ta dùng sức mạnh của mình. Nhưng lẽ tự nhiên thì lũ sâu bọ các ngươi không hiểu đâu.]

Ivan không thể cầm cự nữa, gục xuống đất. Sức bền và sức mạnh của cậu đã cạn kiệt.

Cậu đã dồn mọi thứ cậu có vào cú đấm ấy.

‘Loại quái vật ... quái gì đây?’

Ivan lần đầu tiên bắt đầu thấy sợ.

Cậu nhìn Lord với vẻ kinh hoàng, nhưng Lord còn chẳng để ý đến cậu. Lúc đó gã mải nhìn xuống cái đống mà gã nôn ra.

“Hựa!”

Đại Nữ vu giật mình và loạng choạng lùi lại. Cô nhận ra bãi nôn của Lord là cái gì.

“L-là, Bán thần ...”

“Cậu nói cái gì?”

Anastasia sốc trước những lời lẩm bẩm của Đại Nữ vu. Cô vội vàng nhìn lại phía chất nhầy đen ấy.

Kuaaah-

Thứ chất nhầy kinh tởm nhơn nhớt ấy, thứ mà cô đã tưởng là bãi nôn, có vô số ‘gương mặt’ xung quanh – như bong bóng vậy.

Như thể những hồn ma bi thảm hòa với nhau, tạo thành một thứ dung dịch và trở thành tù nhân ở nơi như địa ngục trần gian, nơi mà hình phạt sẽ kéo dài vĩnh viễn.

Ngay cả Anastasia, người đã chứng kiến nhiều vô kể những cảnh tượng kinh khủng thảm khốc trước đó, cũng không thể không cảm thấy lạnh thấu xương trước cảnh đó.

“Ngươi làm cái quái gì vậy?”

[Chúng không còn thần lực. Nên ta loại bỏ chúng ... Như ngươi thấy, có rất nhiều cá thể cùng tổn tại trong một cơ thể là một điều nguy hiểm.]

Không thể nghe ra cảm xúc nào từ giọng của Lord.

Điều ấy khiến Anastasia cảm thấy rằng trước mặt họ không phải ‘Lord’ mà là một thực thể hoàn toàn mới.

“Nhưng chúng từng là thuộc hạ của ngươi. Ngươi thật sự cho điều này là bình thường sao? Ngươi thật sự vứt bỏ những kẻ từng tin và đi theo ngươi rất lâu bằng cách như này sao? Số phận của chúng còn thảm hại hơn cả cái chết.”

[Ngươi sai rồi.]

Cách!

Lord vụt đến bãi nôn mà không tỏ ra dao động chút nào. 

Sức mạnh bắt đầu từ chân của gã lan tỏa dần vào trong bãi nôn.

Kuaah-

Các Bán thần la hét thậm chí còn thảm thiết hơn nữa.

[Sao ngươi có thể gọi những tồn tại không có thần lực là Bán thần?]

“Ngươi ... ngươi thậm chí còn kinh tởm hơn cả bãi nôn ngươi vừa thải ra.”

Dro đang nói với một giọng đầy kinh tởm.

Lord nghiêng đầu như không thể hiểu được những lời đó.

[Lạ thật. Sao ngươi lại giương nanh với ta? Ngươi cũng đang giống như ta. Lucifer và Long Vương. Ta không nghĩ ngươi phân tách những cái lõi vì ngươi muốn trở thành thực thể độc lập. Ngươi làm thế vì hai nửa hùng mạnh của ngươi không đủ khả năng để cùng tồn tại trong một cơ thể. Ta cũng chỉ nghĩ về việc nay khi chứng kiến những gì ngươi làm thôi.]

“Đừng đánh đồng quyết định của chúng ta với thứ phán quyết kinh tởm của ngươi.”

[Ngươi không hiểu rằng đó chỉ là khác biệt về lập trường thôi.]

Lord nhún vai đầy hờ hững trước khi đánh mắt về phía Dro và nói tiếp.

[Và từ giờ, tốt hơn hết là ngươi nên coi chừng lời nói của mình.]

“Ngưng cái chuyện vô nghĩa của ngươi đi, đồ khốn.”

Ivan gầm rú, nhổ ra một ngụm máu. Đó là sự dũng cảm của cậu, chưa từng bị nuốt chửng bởi nỗi sợ.

Sự dũng cảm của Ivan thực sự là một thứ để kính trọng. Có thể cơ thể và tâm trí của cậu đang ở trong tình trạng tồi tệ hơn bất cứ nhân loại nào từng trải qua. Nguyền rủa Lord ở tình trạng này là điều mà không ai dám làm.

Nhưng lòng dũng cảm của Ivan không cứu sống được cậu.

Lord nhìn xuống cậu bé gần như không còn tỉnh táo nữa và gật đầu.

[Vậy thì biến đi thôi.]

Lời nói của Lord lập tức trở thành hiện thực.

Paht.

Ivan biến mất.

Trước cả khi tất cả mọi người trong phòng nhận ra, cậu đã không còn trong căn phòng chứa ngai vàng.

“Hả?”

Anastasia thốt lên khẽ khàng.

Sự tồn tại của Ivan đã chấm dứt, như thể cậu bốc hơi, như thể một lực vô hình đã vâng lệnh những lời của Lord.

Không phải chỉ đơn giản là Ivan. Cả chỗ máu của cậu cũng biến mất.

Phạch!

Lord xòe cặp cánh của mình.

Cảnh này khiến Đại Nữ vu lâm vào im lặng. Đó là bởi trong một khoảnh khắc, sinh vật này, như thể đang rọi lên một thứ ánh sáng thánh, nhìn như thể một Thiên thần, một Tông đồ của Chúa, hoặc có khi là chính Ngài.

‘Không thể nào!’

Đại Nữ vu bị hóa đá một hồi trước khi gạt bỏ toàn bộ những suy nghĩ đó.

Tông đồ của Chúa?

Sinh vật kinh tởm này?

Cô không bao giờ chấp nhận điều ấy. Là Đại Nữ vu đã cống hiến hết mình để phục vụ Chúa hàng trăm năm, cô hoàn toàn từ chối sự tồn tại của Lord.

“Mục đích của ngươi là gì? Ngươi định thống trị thế giới này một mình, không có ai phò tá? Ngươi thực sự nghĩ như thế là sống sao?”

[Ta không có ý định thống trị.]

Lord đã tự nhiên từ bỏ một mục đích ngu ngốc như vậy. Hắn nhắm mắt và lẩm bẩm.

[Ta sẽ gặp Chúa.]

“Cái ...?”

[Chỉ là, ông ta quá bận. Ông ta không bao giờ xuất hiện trừ khi ông ta bắt buộc phải làm thế.]

Nói thế xong, Lord dừng lại một lát.

Gã nhớ lại khoảnh khắc cực kỳ hiếm khi Chúa xuất hiện để gặp một sinh vật tên là Lukas Trowman.

Gã tự hỏi cuộc đối thoại của họ là gì rồi lắc đầu và tiếp tục.

[...nên ta sẽ tạo ra một ‘tình huống đặc biệt’. Một tình huống đặc biệt đến nỗi ông ta phải xuất hiện.]

“Sự kiện đặc biệt đó ...”

[Ta sẽ phá hủy mọi thế giới. Và đưa nó trở về thuở hồng hoang của hư không nơi mọi thứ khởi đầu.]

“...!!!”

Mọi người đều sốc trước lời tuyên bố ấy.

Phá hủy thế giới?

Đưa nó trở về hư không?

Những lời tuyên bố ấy thường sẽ được coi là kỳ cục tầm xàm. Nhưng những lời ấy lại là do Lord nói ra.

Gã chắc chắn có đủ sức mạnh để làm điều hắn nói.

Quan trọng hơn cả, hắn thực sự định làm thế. Lord thực sự định phá hủy thế giới.

‘Đây mới là mục tiêu thực sự của Lord.’

Mồ hội lạnh chảy dọc sống lưng họ.

Cô hiểu những gì gã đang nói, nhưng Anastasia không thể ngừng tranh đấu.

“Ng-, ngươi điên rồi ... Vậy thì ngươi cũng sẽ chết! Không cần biết bây giờ ngươi đang mạnh như thế nào, ngươi sẽ không đủ khả năng duy trì cơ thể này nếu thế giới không tồn tại!”

[Ngươi quên rồi hả? Ta có thế giới của riêng ta.]

“...không thể nào.”

[Abyss.]

Lord cười.

[Hiện tại thì có vài vị khách đang sử dụng nó mà không có sự cho phép của ta, nhưng cũng không khó lắm để ta đi qua bức tường chúng đã dựng nên. Ta sẽ chờ ở đó. Đến vài nghìn hoặc thậm chí vài vặn năm ... cho đến khi Chúa tới. Rồi, sau khi gặp ông ta, ta sẽ đưa ra một lời khuyên. Để dựng lại thế giới.]

Mắt của Lord sáng lên. Như thể gã đang nhìn vào cái thế giới mới được tạo ra ấy chứ không phải nhìn vào những sinh linh trước mặt gã.

[Ta chắc rằng thế giới mới đó sẽ là thiên đường. Ta đảm bảo điều đó. Đúng vậy ... Thật là tuyệt khi ta có thể tái tạo giống nòi của ta nữa.]

“...ngươi thực sự muốn trở thành một Tông đồ của Chúa?”

[Ta khá thích việc đó đấy.]

“...có thể đế cuối cùng Chúa vẫn sẽ không xuất hiện.”

[Thế thì ta sẽ làm thế một mình. Đương nhiên, có khi sẽ tốn cả vài vạn năm, nhưng ... thế thì cũng vui. Ta đã bảo với thằng bạn đã chết của các ngươi: rằng sáng thế không còn là bất khả thi với ta nữa.]

Gã cũng hoàn toàn nghiêm túc khi nói những điều ấy.

Chỉ đến khi ấy thì những người còn lại trong căn phòng nhận ra sinh vật mà họ phải chiến đấu thực sự là gì.

Có thể Lord là một vị thần.

Thật khó để có thể gọi một sinh vật họ chưa thấy hoặc nghe về bao giờ trước đó, và một sinh vật thậm chí còn tỏ ra không quan tâm với mọi thứ xung quanh bấy giờ, là một Vị thần.

Mặt khác, Lord là một vị thần hủy diệt, kẻ có thể giết hàng vạn sinh mạng chỉ trong nháy mắt.

[Tất nhiên, lúc đó ngươi cũng chết lâu rồi, Dro.]

Và cũng trong nháy mắt, cơ thể của Dro trôi vào trong không khí.

Đó là sức mạnh của Lord.

Dro không vật lộn một cách vô nghĩa. Thay vào đó, anh ta cắn môi và nhanh chóng sử dụng lời nguyền của Rồng.

<Dừng.>

[Kháng.]

“...!!”

Lời nguyền của Rồng đã bị chệch hướng.

Ngược lại, nó trói buộc lấy người niệm chú nguyền.

Dro há hốc miệng kinh ngạc.

“Làm thế quái nào ngươi có thể hủy đi Lời nguyền Rồng của ta?”

[Ta không biết sức mạnh đấy là gì. Ta chỉ bắt chước.]

Đó chính là sức mạnh mà Lukas đã dùng.

Lord vừa nghĩ vậy, vừa nhìn xuống biểu cảm chết đứng của Dro.

“Ngươi làm ...”

[Ngươi không xứng biết điều đấy. Câm miệng lại và đưa trái tim của ngươi ra đây.]

Shik!

Sau những lời đó, một quả tim bật ra từ lồng ngực Dro, đầy máu và vẫn còn đập.

“Khu-, khục ...”

Dro run rẩy với đôi mắt mở trừng trừng trước khi hoàn toàn không động đậy nữa.

Anh ta đã chết.

Cơ thể nhân tạo của Dro có một sức sống mãnh liệt. Nhưng sức mạnh cốt lõi của sức sống đấy là trái tim.

Nếu như là mất một bộ phận trọng yếu khác, có lẽ anh ta đã không chết dễ dàng đến vậy.

Lord khẽ phẩy tay.

[Đến đây, mảnh ghép cuối cùng của ta.]

Quả tim trôi từ từ về phía Lord.

‘Nếu ta từ bỏ.’

‘Mọi thứ sẽ kết thúc.’

Jekid và Anastasia trao đổi ánh nhìn với nhau. Rồi họ quăng mình về phía Lord trong cùng một lúc.

[Lạc.]

Cơ thể họ bị văng ra xa ngay lập tức.

Vì họ đã dự đoán trước được điều ấy, hai người bật dậy ngay lập tức và lại dồn sức một lần nữa.

[Rơi.]

Một thứ trọng lực kinh hoàng đè lên cơ thể họ. Không còn đủ khả năng để chịu được sức nặng ấy, họ quỵ xuống, đập thẳng mặt vào nền đất.

Chỉ trong nháy mắt, trọng lượng ấy như được gia tăng thêm vài trăm lần.

Trọng lượng lớn đến nỗi mà mặt đất xung quanh họ bắt đầu có những vết nứt.

[Sức mạnh này khá tuyệt đấy chứ.]

Mặc dù đúng là khá khó chịu để tự thừa nhận điều ấy với chính mình.

Lord quay đầu nhìn Đại Nữ vu, người đang đứng ở một góc và hỏi.

[Ngươi sẽ làm gì?]

“...”

[Phải. Cứ ở yên đó. Theo cách nào đó thì ngươi là một lỗi thông minh nhất ở đây.]

Kết thúc cuối cùng cũng ở đó.

Một nụ cười xuất hiện trên gương mặt Lord. Gã vươn tay về phía quả tim cuối cùng đã ở trong tầm với.

Trái tim của Long Đế. Chỉ nó thôi cũng có thể được coi là một báu vật tối thượng, nhưng đối với Lord, nó chỉ là một cái vỏ bình thường.

Lớp vỏ đang che giấu cốt lõi mà Lord đã luôn tìm kiếm.

Mảnh ghép cuối cùng mà gã đã mong mỏi điên cuồng được chứa trong quả tim này.

[...]

Hoặc ít nhất là nó nên như thế.

Biểu cảm của Lord cứng lại.

[...cái gì đang xảy ra đây?]

Nó không ở đó. Cốt lõi đã biến mất.

Ngay khi gã nghĩ rằng chuyẹn này là không thể, một tai nạn khác xảy ra.

[...]

Vô cùng tự nhiên, hình ảnh một người phụ nữ xuất hiện trong tâm chí của Lord đứng sừng sững ở kia như thể gã đã hóa đá.

Iris Phisfounder.

Người đã tạo ra cơ thể nhân tạo của Dro.

[...ngươi giấu thứ này ở đâu...]

Giọng của gã run lên vì tức giận, như thể một ngọn núi lửa đang chuẩn bị phun trào.

Lord nắm chặt nắm đấm của mình.

Bùm!

Trái tim của Rồng nổ tung, máu từ đó bắn ra tung tóe tứ phía.

[Ngươi giấu cốt lõi của Bình Hành giả ở đâu, Iris?!]

“Ta đang giữ nó.”

[...] Lord chầm chậm quay người lại, biểu cảm của gã vẫn là một kiểu phẫn nộ đến cùng cực.

Không, nó đã biến dạng đến độ ngay cả ‘phẫn nộ’ cũng không đủ để diễn tả.

Lukas Trowman đứng đó bình tĩnh như thể cậu đã ở đó ngay từ lúc đầu.

Cậu nhìn vào biểu cảm vặn vẹo của Lord trước khi chỉ vào ngực mình. Cậu chỉ vào sắp xếp của cùng của Iris, người đã mang cậu trở lại từ cõi chết và linh hồn đang mấp mé bên bờ vực biến mất.

“Ta đang giữ cốt lõi của Bình Hành giả.”

 

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...