Tôi Đã Rút Thanh Excalibur
-
Chapter 10: Chệch hướng (1)
"Hiệp sĩ Atanga là cái gì thế ông?"
Câu hỏi đột ngột của cậu thiếu niên khiến Hogel ngừng tay đang đập búa. Lão ngẩng đầu lườm Najin. Dù thanh kiếm chưa xong, lão vẫn gọi Najin đến để kiểm tra vóc dáng và cách cậu cầm kiếm.
'Đo xong xuôi rồi thì biến phắt đi cho rảnh nợ, cứ đứng đó mà hỏi han.'
Dù ngoài mặt lộ vẻ khó chịu vì bị gián đoạn công việc, nhưng vì nghe thấy cái tên đầy hoài niệm, Hogel đã đặt búa xuống. Câu chuyện về những hiệp sĩ Atanga cao quý xứng đáng để lão tạm nghỉ tay. Lão nhấp một ngụm nước, hắng giọng rồi bắt đầu kể. Là một người sống lâu, lão biết rất nhiều và cũng không hề keo kiệt trong việc chia sẻ kiến thức.
"Atanga... cái tên ta vẫn nhớ mãi. Sao, thằng Ivan nhắc đến nó à?"
Najin gật đầu. Hogel thầm kinh ngạc, vì rất hiếm khi Ivan chịu mở lời về Atanga.
"Thế Atanga là gì? Tên một gia tộc nổi tiếng ạ?"
"Không phải tên gia tộc đâu, nhóc con." Hogel cười khẩy.
"Hầu hết hiệp sĩ thuộc về một gia tộc và lấy đó làm định danh... nhưng Atanga thì khác. Atanga giống như là một tổ chức vũ trang, một đoàn hiệp sĩ."
Hiệp sĩ Đoàn Atanga.
"Hiệp sĩ là những người coi trọng danh dự và lòng tự tôn. Không có hai thứ đó, hiệp sĩ không thể tồn tại, và cũng không được phép tồn tại."
Đó là những người tuân giữ những Giới luật cổ xưa.
"Nhiều thế kỷ đã trôi qua kể từ thời đại anh hùng, ý nghĩa của từ 'Hiệp sĩ' đã thay đổi nhiều. Giờ đây, kẻ không có danh dự hay lòng tự tôn, chỉ cần có sức mạnh là có thể danh chính ngôn thuận trở thành hiệp sĩ. Một thời đại mà cái danh hiệu đó đã trở nên rẻ rúng."
Hogel lẩm bẩm rồi nhấn mạnh:
"Hiệp sĩ Đoàn Atanga chính là sự phủ nhận trực diện đối với thời đại này. Họ tuyên bố rằng kẻ nào không giữ gìn danh dự thì không xứng được gọi là hiệp sĩ. Họ dựng lại định nghĩa về hiệp sĩ bằng những giới luật cổ xưa."
Có người gọi họ là những kẻ lý tưởng hóa viển vông. Có người lại nói đó là nơi những hiệp sĩ chân chính thuộc về.
"Đó là một đám người cứng nhắc, không biết linh hoạt là gì, đôi khi còn ngu ngốc đến mức đáng thương. Nhưng chính vì thế mà không tài nào ghét nổi."
"Nghe như ông đã gặp họ nhiều lắm rồi ấy."
"Gặp nhiều chứ. Ta đã từng rèn không biết bao nhiêu thanh kiếm cho họ mà."
Ánh mắt lão thợ rèn xa xăm như đang đắm chìm trong vinh quang quá khứ. Một nụ cười nhẹ nở trên môi lão.
"Hiệp sĩ Atanga là vậy đó. Sống chết vì danh dự và lòng tự tôn. Cứ như mấy gã hiệp sĩ bước ra từ truyện cổ tích vậy."
"Nghe ngầu đấy chứ."
"Nhất là lúc họ nhắc đến danh dự và lòng tự tôn thì cũng ra dáng lắm."
Dù trông có hơi khờ. Hogel lầm bầm rồi cầm lại cây búa.
"Kiếm của nhóc chắc ba bốn ngày nữa mới xong. Lúc đó hãy quay lại. Nếu cần kiếm dùng tạm trong lúc chờ thì..."
"À, không cần đâu."
Najin ngắt lời, đứng dậy vỗ vỗ vào hông mình.
"Dạo này cháu dùng cái này là được rồi."
Hogel trố mắt nhìn. Bên hông Najin là thanh kiếm của Ivan, kiệt tác mà chính Hogel đã rèn mười mấy năm trước. Việc Ivan trao thanh kiếm "mạng sống" của mình cho người khác mang một ý nghĩa mà Hogel thừa hiểu.
"Hà..."
Hogel bật cười.
"Có vẻ nhóc đã lọt vào mắt xanh của Ivan rồi."
"Thì tại cháu cũng xuất chúng quá mà."
"Thằng ranh con tự phụ."
Najin đùa rồi rời khỏi lò rèn. Hogel nhìn theo, cất tiếng cười lớn lần đầu tiên sau một thời gian dài.
***
"Thế rồi ông đã làm gì?"
Offen hỏi, không đề cập đến đối tượng.
Ivan ngừng tay lau kiếm trong giây lát rồi tiếp tục. Ông biết Offen đang hỏi về chuyện gì.
"Tôi quyết định sẽ dạy nó."
"Lạ lùng thật. Sao, ông thấy gì ở nó à?"
"Thấy chứ. Có lẽ cũng là thứ mà ông đã thấy."
Ivan cười khẩy. Offen chỉ nhún vai như thể đã biết trước kết quả. Với những kẻ đi theo con đường kiếm thuật, không ai có thể ngó lơ tài năng của Najin.
'Thứ ánh sáng không nên bị chôn vùi trong thành phố này.'
Có vẻ Ivan cũng đã chạm trán với luồng sáng đó. Với vẻ mặt pha trộn giữa đắng cay, vui mừng và phấn khích, Ivan nói.
"Tôi đã định chém vào vai để nó không cầm kiếm được một thời gian, nhưng thằng nhóc đó đã phát ra Kiếm Khí. Nó dùng Kiếm Khí chặn đứng đòn của tôi, thậm chí còn đẩy lùi được nó."
Dù cả hai thanh kiếm vỡ vụn và cuộc đấu kết thúc, nhưng trong khoảnh khắc đó, Ivan đã thực sự bị khí thế của Najin áp đảo.
"Thằng nhóc điên. Chưa ai dạy mà đã tự phát ra được Kiếm Khí."
"Mười tám tuổi mà đã chạm tới mảnh Kiếm Khí..."
"Là trẻ nhất đấy. Ngay cả Kiếm Thánh Caron lừng lẫy cũng chỉ phát ra Kiếm Khí năm hai mươi ba tuổi."
Điều đó đồng nghĩa với việc…
"Nếu bị Khu Trên phát hiện, mọi thứ sẽ đảo điên mất."
"Đúng thế. Một thiên tài như vậy không được phép xuất hiện ở thành phố ngầm này."
Najin đã trở thành một "yếu tố nguy hiểm". Nếu sinh ra ở nơi khác, cậu sẽ được hỗ trợ tối đa. Nhưng ở đây, cư dân thành phố ngầm đều là tội nhân, là những kẻ dị giáo bị coi như rác rưởi. Nếu Giáo hội biết một kẻ như vậy sở hữu ánh sáng rực rỡ, họ chắc chắn sẽ tìm cách chôn vùi cậu.
"Vì thế."
Ivan nói.
"Chúng ta phải dạy dỗ nó đạt đến cái tầm mà không kẻ nào có thể chôn vùi hay che đậy được nữa."
Một Kiếm Tinh có thể bị tiêu diệt dễ dàng nếu những kẻ có quyền lực quyết tâm. Nhưng nếu Najin đạt đến cảnh giới tiếp theo thì sao?
Tầm Kiếm Sư.
Cảnh giới nằm giữa Kiếm Tinh và Kiếm Sư, lằn ranh giữa người thường và kẻ siêu việt. Nếu Najin chạm tới đó, cảnh giới mà chỉ một số rất ít Kiếm Tinh có thể vươn tới, thì Khu Trên không thể bí mật thủ tiêu cậu được nữa. Để giết một Tầm Kiếm Sư cần một lực lượng khổng lồ, và điều đó sẽ gây ra tiếng vang lớn, không thể giải quyết trong thầm lặng.
"Nếu đạt đến mức đó.”
Ivan vừa lau thanh kiếm mà ông từng dùng khi còn là hiệp sĩ vừa nói.
“Chúng ta có thể đàm phán với Khu Trên. Bọn chúng buộc phải lắng nghe chúng ta."
Khi đó, Ivan và Offen sẽ ngồi vào bàn đàm phán với tư cách là những bậc thầy đã dạy dỗ Najin, chứ không phải là rác rưởi của thành phố ngầm.
"Một canh bạc đỏ đen. Thành công thì quay lại đỉnh cao, thất bại thì cái chết."
"Nhưng đáng để cược mà."
Ivan cười ranh mãnh.
"Một thằng nhóc tự phát ra Kiếm Khí khi chưa được dạy bảo gì, chẳng phải tiềm năng đó đã quá đủ để đặt cược rồi sao?"
Thái độ của Ivan hoàn toàn khác so với đêm ở quán rượu. Offen bật cười.
“Không giống ông chút nào. Ông chưa bao giờ mạo hiểm như vậy.”
“Đúng vậy, cho đến khi tôi mất một con mắt và rơi xuống đây.”
Rồi Ivan nói tiếp.
“Nhưng tôi còn có thể làm gì khác sau khi chứng kiến cảnh tượng đó đây.”
Ivan nhớ lại hào quang của Najin. Thứ ánh sáng đó quá đẹp, không thể bị thối rữa ở đây. Nó đánh thức giấc mơ hiệp sĩ mà ông từng từ bỏ.
Nhớ lại cảnh tượng tuyệt đỉnh đó, Ivan cười.
Không phải tiếng cười đục ngầu của kẻ thống trị thế giới ngầm, mà là tiếng cười vang của một hiệp sĩ đã từng theo đuổi những vì sao.
“Ông vẫn như xưa.”
Offen bật cười trước thái độ của Ivan.
"Vậy là mọi chuyện đã đến bước này rồi."
Khi Offen lần đầu chứng kiến tài năng xuất chúng của Najin, ông đã thương xót số phận của cậu thiếu niên. Bị đày đọa suốt đời trong thành phố này, Offen cảm thấy tiếc cho cậu. Đó là lý do tại sao ông tình cờ đề nghị Ivan ở quán rượu rằng hãy đánh cược vào Najin.
Một lời đề nghị bốc đồng xuất phát từ lòng thương cảm dành cho đứa trẻ đáng thương.
Ivan chấp nhận đề nghị và vạch ra một kế hoạch chi tiết. Cảnh tượng ấy giống như thời Ivan còn là hiệp sĩ. Một khung cảnh vừa lạ lẫm lại vừa gợi nhiều hoài niệm.
“Hừ…”
Với một nụ cười nhẹ, Offen thở dài. Không phải hơi thở say xỉn thường thấy của ông. Đầu óc tỉnh táo, ông đặt tay lên chuôi thanh kiếm quý giá từ thời còn làm lính đánh thuê.
“Từ giờ trở đi chúng ta sẽ rất bận rộn.”
“Quả thật vậy. Cần phải nghĩ ra cách để huấn luyện nó.”
“Đúng vậy, nhưng cũng có cả việc này nữa.”
Offen ra hiệu bằng thanh kiếm đã rút ra.
“Trước tiên, chúng ta cần phải tìm ra cách xử lý vấn đề này.”
Mũi kiếm của Offen chỉ vào một lối vào dẫn đến lãnh địa của Horace. Không phải cổng chính ở xưởng rèn của Hogel, mà là một lối đi tắt qua một đường hầm.
Dĩ nhiên, có lính canh ở lối vào phía sau.
Nụ cười của một hiệp sĩ dần biến mất khỏi khuôn mặt, Ivan nheo mắt, đánh giá động thái của lính canh và tình trạng trang bị của bọn chúng, tay vuốt ve chuôi kiếm.
“Bốn lính gác thường và một tên cấp cao.”
“Kia có phải là Senya không? Tôi chưa từng gặp hắn.”
“Không hẳn. Tên đó biết cách sử dụng mana, nhưng không phải là Kiếm Tinh. Có lẽ chỉ là chân thứ tư thôi.”
“Có bẫy nào không?”
“Hiện tại không thấy gì cả.”
“Vậy là ổn rồi.”
Offen ra hiệu bằng cằm.
“Tôi sẽ hạ ba tên bên phải.”
“Vậy thì tôi sẽ lo liệu tên cấp cao đó.”
Cuộc trò chuyện kết thúc tại đó.
Từ trên đỉnh đồi nhìn xuống lối vào đường hầm, hai người đàn ông, như thể đã được sắp đặt trước, lặng lẽ lao xuống. Nhưng không hề có tiếng bước chân nào theo sau.
Offen, người đã hoàn thành vô số nhiệm vụ với tư cách là lính đánh thuê.
Ivan, người từng tham gia nhiều chiến dịch với tư cách là một hiệp sĩ.
Họ có thể không sánh được với một lính biệt kích chuyên về tàng hình và ám sát, nhưng cả hai đều có kinh nghiệm trong việc thâm nhập và tiêu diệt mục tiêu. Họ không trở thành Kiếm Tinh chỉ bằng cách vung kiếm vào tường. Kinh nghiệm thực chiến của họ là quá đủ.
Rầm.
Đến lúc tiếng bước chân vọng lại, Ivan và Offen đã đến chỗ lính canh.
Trước khi đám lính canh kịp trợn tròn mắt và hét lên, thanh kiếm của Offen đã chém đứt cổ họng bọn chúng.
Máu văng tung tóe. Xuyên qua vũng máu, thanh kiếm của Offen lao về phía trước như một mũi tên.
“Ugh…”
Một tên lính canh khác bị đâm xuyên cổ.
Rút thanh kiếm ra khỏi cổ tên lính gác và bước một bước dài về phía trước, Offen vươn tay về phía miệng của một tên lính gác khác vừa quay người lại quá muộn.
Rắc.
Khống chế tên lính gác bằng cách siết cổ hắn, ba tên lính gác chết ngay lập tức. Sau khi nhanh chóng hạ gục ba tên, Offen thở phào nhẹ nhõm và quay người lại.
“Khực, khực…”
Một tên cấp cao ôm lấy cổ họng mình, quằn quại trên mặt đất. Tuy nhiên, điều đó không kéo dài lâu. Ivan đã chém gục viên sĩ quan bằng thanh kiếm của mình.
Một cơn co giật ngắn.
Tên cấp cao ngừng cử động.
Phương pháp rất đơn giản: trước tiên hãy khống chế chúng bằng cách cứa cổ, sau đó kết liễu chúng. Sau khi rút kiếm khỏi xác chết, Ivan ra hiệu về phía đường hầm. Một tín hiệu để tiến lên.
Rầm.
Tiến vào đường hầm tối tăm, cả hai tiếp tục đi về phía trước.
***
Chiều muộn, Najin đi tuần tra trên phố.
Dù rất ít người biết Ivan vắng mặt, nhưng Najin vẫn cảm thấy bồn chồn. Không khí gần đây rất căng thẳng, và những gián điệp của Horace vẫn chưa bị bắt hết.
Khi đi ngang qua quảng trường, Najin liếc nhìn các binh sĩ đang canh giữ trung tâm. Hôm nay là ngày thứ 13, ngày cuối cùng của "Thử Thách Tinh Tọa". Thanh Excalibur sẽ biến mất vào nửa đêm nay.
'Thôi thì, từ mai sẽ không phải nghe cái giọng nói đó bên tai nữa.'
Hãy rút kiếm đi. Nếu là ngươi, ngươi có thể.
Ngay khi Najin định rời khỏi quảng trường, một tiếng gọi vang lên:
"Najin!"
Có người gọi tên cậu.
Najin quay đầu lại. Đó là Zek, một trong số ít người biết Ivan đi vắng, và là người có địa vị cao nhất trong tổ chức chỉ sau Ivan và Offen.
"Có chuyện gì thế Zek?"
"Hộc... hộc... Có chuyện rồi."
Zek thở không ra hơi.
"Ngay trước quán rượu Daisy, một gã từ băng của Horace đang quậy phá. Hắn đòi gặp bằng được Ivan. Hắn nói có chuyện quan trọng phải báo."
"Hắn bị điên à? Đến lãnh thổ của chúng ta sao? Sao không trói hắn lại và đợi Ivan…?"
"Không trói nổi!"
Zek ngắt lời.
"Mười mấy người đang xông vào giữ chân nhưng chắc không trụ được lâu. Hắn là một tên cấp cao... Arnold, Cái chân thứ nhất. Có vẻ cậu cần phải đến rồi"
Arnold, kẻ mạnh nhất trong tám "cái chân" của Horace, một kẻ cận kề cảnh giới Kiếm Tinh. Najin nheo mắt.
"Đi thôi. Cháu sẽ đi trước, chú theo sau nhé."
“Được rồi. Để tôi thở rồi đuổi theo sau.”
Najin lao về phía quán rượu. Trong đầu cậu tràn ngập sự nghi ngờ.
‘Chính xác là vì lý do gì?’
Arnold là thủ lĩnh thứ hai trong băng của Horace. Vậy tại sao hắn lại chạy đến đây quậy phá đòi gặp Ivan.
‘Hắn biết kế hoạch đánh phủ đầu của Ivan rồi sao?’
Không, không hợp lý.
Nếu biết Ivan định ra tay trước, hắn nên ở lại bảo vệ địa bàn của Horace chưa không phải đến đây đòi gặp Ivan.
Cảm giác bất an.
Và hơn hết…
“...”
Một mùi hôi thối kỳ lạ thoang thoảng trong không khí. Najin nhíu mày, cậu đã ngửi thấy mùi này ở đâu đó nhưng không nhớ ra.
"Dẫn Ivan ra đây!"
Một tiếng hét vang lên bên tai cậu.
Trước cửa quán rượu, Arnold đang gầm thét, hất văng những thuộc hạ đang cố ngăn cản mình.
"Dẫn Ivan ra đây! Tao phải báo cho ông ta biết! Cả Horace, cả tao, tất cả đều chỉ là quân cờ bị lợi dụng mà thôi!"
Đôi mắt của Arnold đỏ ngầu, vằn tia máu, trông như một kẻ đang lên cơn nghiện thuốc nặng.
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook