Tôi Đã Rút Thanh Excalibur
-
Chapter 21: Danh dự, Kiêu Hãnh và Những vì sao (2)
Najin chạy dọc theo đường hầm.
Đó là con đường dẫn ra thế giới bên ngoài thành phố ngầm, và cũng là con đường mà Ivan đã dùng cả tính mạng để mở ra. Chạy trên con đường ấy, Najin nghiến chặt răng.
Thiếu niên không hề ngu ngốc.
Cậu hiểu rõ Ivan đã hạ quyết tâm gì và mang theo suy nghĩ nào khi mở ra con đường này. Najin biết chứ. Cậu biết rằng nếu không giết mình, Ivan sẽ phải chết. Cậu biết Ivan cũng không còn lựa chọn nào khác.
Vậy mà, Ivan vẫn để Najin đi.
Điều đó đồng nghĩa với việc Ivan đã chuẩn bị sẵn sàng cho cái chết.
Nỗi đau đớn hiện rõ trên khuôn mặt Ivan khi ông giơ kiếm lên, mũi kiếm run rẩy, và hình ảnh Ivan đẩy cậu vào trong hầm rồi đứng chặn ở cửa cứ thế lướt qua tâm trí Najin. Cậu càng nghiến răng chặt hơn.
Cảm giác như muốn thét lên thật lớn.
Cậu muốn hỏi Ivan tại sao ông ấy lại đưa ra lựa chọn như vậy? Tại sao ông ấy lại đặt cược mạng sống vì cậu? Najin không thể hiểu nổi lý do. Bởi chỉ với tình cảm bấy lâu nay, lẽ ra Ivan không thể buông tha cho cậu dễ dàng như thế.
Danh dự và Kiêu hãnh.
Thiếu niên vẫn chưa thể hiểu được sức nặng của những từ ngữ đó. Cậu chưa hiểu được Ivan muốn lưu lại điều gì cho đến tận phút cuối cùng. Nhưng cậu ghi nhớ rất rõ ràng, khoảnh khắc đưa ra lựa chọn đó, đôi mắt Ivan đã rực sáng hơn bao giờ hết.
“Hãy leo lên nơi cao nhất.”
“Tại nơi đó, hãy hét lớn lên.”
“Rằng ta, Ivan, hiệp sĩ Atanga, đã từng hiện diện ở đó.”
Hình ảnh vị hiệp sĩ nói về giấc mơ với đôi mắt rực sáng đã khắc sâu vào lòng Najin. Đó là sức nặng từ cuộc đời của một con người.
Thứ không bao giờ có thể trở nên nhẹ bẫm.
Cũng không bao giờ có thể lãng quên.
Najin chạy, cảm nhận sức nặng đè ép lấy trái tim. Đường hầm tối tăm, lạnh lẽo và cảm giác dài đến vô tận. Cậu cứ thế chạy miết trong hầm tối, nơi ngay cả ánh sáng từ đá quang thạch cũng đã biến mất.
Một người lính đánh thuê và một vị hiệp sĩ đuổi theo những vì sao.
Gánh trên vai sức nặng từ mạng sống của những người đã hy sinh vì mình, thiếu niên nhìn về phía trên cao. Dù vẫn chưa thấy sao đâu, nhưng chuyện đó không còn quan trọng nữa.
Tại nơi không vì sao nào tỏa sáng, thiếu niên đã thề.
Rằng cậu sẽ khắc ghi ngôi sao của riêng mình lên bầu trời đêm ấy.
Rằng cậu sẽ treo ngôi sao của mình lên nơi cao nhất.
***
Những kẻ truy đuổi ngôi sao lần lượt tìm đến.
Tại đó, có một lối vào dẫn đến đường hầm cũ nát đã bị bỏ hoang từ lâu. Không khó để đoán ra thiếu niên đã chạy trốn vào đó. Việc còn lại chỉ là vào trong hầm và giết chết cậu, một việc đơn giản, nếu như không có...
“...”
Không một ai dám manh động.
Bởi người đang đứng canh giữ lối vào tỏa ra một khí thế không hề tầm thường. Những kẻ truy đuổi trực giác nhận ra rằng, muốn bước chân vào hầm, chúng buộc phải hạ gục người này trước.
Keng
Đám truy đuổi lần lượt rút kiếm ra. Chúng chĩa kiếm vào vị cựu hiệp sĩ mà chúng vốn coi là đồng minh, nhưng có một điều chúng đã lầm.
“Ta là Ivan.”
Người đứng trước mặt chúng không phải là một hiệp sĩ nửa vời đánh mất danh dự và rơi xuống thành phố ngầm. Dù đã mất đi danh dự, ông đã giữ vững niềm kiêu hãnh cho đến phút cuối, và hiến dâng mạng sống vì ngôi sao sẽ tỏa sáng trong tương lai xa xôi.
Người dâng hiến mạng sống để giữ trọn lời thề.
Người muốn làm một hiệp sĩ cho đến tận giây phút cuối cùng.
Thật ngốc nghếch, nhưng cũng chính vì sự ngốc nghếch đó mà ông trở nên cao thượng. Ai dám cười nhạo sự cao thượng ấy? Đứng trước mặt chúng lúc này là một hiệp sĩ đã chuẩn bị sẵn sàng cho cái chết.

“Hiệp sĩ Atanga.”
Tại thành phố ngầm không có ánh sao trời.
Tại thành phố của những tội nhân, nơi chỉ có ánh đèn đá quang thạch mờ ảo phủ thấp.
“Và là hiệp sĩ đuổi theo những vì sao, Ivan.”
Kiếm Khí bao phủ thanh kiếm của vị hiệp sĩ.
Một luồng Kiếm Khí xanh thẫm. Đó là một màu sắc tầm thường, chẳng có gì đặc biệt. Nó không thể thắp sáng thành phố ngầm như Tinh Kiếm của Najin, cũng chẳng giống ánh sao như Kiếm Khí của cậu. Nó là Kiếm Khí phổ biến nhất.
Thế nhưng, dù vậy.
Thanh kiếm trong tay Ivan vẫn đang tỏa sáng.
“Phía sau lưng ta, các ngươi không được bước tới dù chỉ một bước.”
Nắm chặt thanh kiếm tỏa sáng.
Đặt cược mạng sống để bảo vệ một thứ gì đó.
Ngay giây phút này, Ivan có thể tự hào dõng dạc với chính mình. Rằng ông là một hiệp sĩ. Rằng ông là hiệp sĩ Atanga, là hiệp sĩ đuổi theo những vì sao.
Ivan mỉm cười vì sự thật đó.
Đám truy đuổi bắt đầu lao vào vị hiệp sĩ đang cười. Có hơn mười tên, và thanh kiếm trong tay chúng sắc lẹm. Nhưng Ivan không hề lùi bước dù chỉ một phân.
'Hiệp sĩ Atanga không bao giờ lùi bước.'
Bởi đó là niềm kiêu hãnh của họ.
Ivan vung thanh kiếm tỏa sáng, để giành thêm thời gian cho cận vệ của mình thoát khỏi thành phố này. Để trả lại cho thiếu niên khoảng thời gian mà ông đã cướp mất từ cậu.
“Đến đi. Bao nhiêu cũng được.”
Kiêu hãnh của ta không rẻ mạt đến mức nhường đường cho những kẻ không biết đến danh dự và lòng tự trọng.
***
Hiệp sĩ giáo hội, Berlot đã đến nơi ánh sao vừa vụt sáng, khuôn mặt Berlot lập tức đanh lại. Cảnh tượng trước mắt khác hoàn toàn với những gì gã mong đợi.
Máu bắn tung tóe khắp nơi. Tay chân bị chém đứt lìa. Và xác của những sát thủ Ám bộ nằm la liệt.
Sơ bộ cũng phải hơn hai mươi xác chết. Phần lớn Ám bộ được đưa vào thành phố này đã bỏ mạng tại đây. Đó là một tổn thất khổng lồ, nhưng nếu đạt được mục đích thì vẫn có thể chấp nhận.
Nhưng có vẻ như mục đích đó cũng không đạt được. Bởi ở đây không có xác của thiếu niên đã rút Tinh Kiếm Berlot chậm rãi ngẩng đầu nhìn về phía trước. Tại đó, thủ phạm gây ra cảnh tượng hãi hùng này đang đứng.
Ivan.
Nhìn người hậu bối lâu năm đang đứng canh giữ cửa hầm, Berlot bật cười khan.
“Hà...”
Thật là một hành động ngốc nghếch làm sao. Berlot cảm thấy phẫn nộ khi Ivan chà đạp lên lòng tốt mà gã đã ban phát. Gã nhíu mày, gương mặt vặn vẹo.
“Ivan, ngươi điên rồi sao?”
Ivan không đáp.
“Ngươi nghĩ mình có thể đấu lại ta ư? Định đối đầu với cả Giáo hội sao? Thật là ngu xuẩn...!”
Berlot bực bội vò đầu. Mọi chuyện đã rối tung lên. Nhiệm vụ mà Đại tư tế Orland giao phó, gã là người chịu trách nhiệm, và với tình cảnh này, gã không thể tránh khỏi hình phạt.
Gã buộc phải tiếp tục truy đuổi dù chỉ còn một mình.
Ngay khoảnh khắc Berlot bực dọc rút kiếm bước tới, Ivan, người vẫn im lặng bất động nãy giờ, lên tiếng.
“Này, tiền bối.”
Ivan cười khẩy.
Cơ thể ông chằng chịt vết thương sau khi đối đầu với hơn mười sát thủ cùng lúc, máu chảy ròng ròng từ bả vai bị chém sâu. Hơi thở dồn dập, không đều đặn.
Ông đã kiệt sức.
Thế nhưng, tư thế của Ivan không hề rối loạn, và thanh kiếm ông cầm trên tay vẫn tỏa sáng rực rỡ.
“Cái bộ dạng đó là sao vậy?”
“...Cái gì?”
“Ta hỏi cái bộ dạng đó của ngươi là sao. Thấy ngươi vứt bỏ danh dự và kiêu hãnh để rời khỏi hiệp sĩ đoàn... ta cứ tưởng ngươi đã nắm bắt được thứ gì đó vĩ đại lắm.”
Ivan chế giễu.
“Hóa ra không phải ngươi nắm bắt được thứ gì, mà là bị người ta xích cổ thì đúng hơn. Ngươi khác gì đám xác chết nằm đây đâu? Trong mắt ta, ngươi cũng chỉ là một con chó săn của Giáo hội mà thôi.”
Đó là một sự nhạo báng và khinh miệt rõ ràng.
Mắt Berlot vằn tia máu.
“Lời đó ta không thể bỏ qua được. Đó là sự sỉ nhục đối với Giáo hội. Ta sẽ cho ngươi cơ hội để rút lại lời vừa rồi.”
“Ha ha ha!”
Ivan bật cười lớn.
“Rời bỏ Hiệp sĩ Đoàn Atanga xong, có vẻ ngươi cũng quên luôn tâm thế của một hiệp sĩ rồi. Nếu đã quên, thì để hậu bối kém cỏi này dạy lại cho nhé.”
Tư thế không chút sơ hở
Ánh mắt không chút dao động.
Và thanh kiếm, vẫn không hề mất đi ánh sáng.

“Sỉ nhục thì phải rửa bằng quyết đấu. Danh dự và kiêu hãnh phải chứng minh bằng kiếm. Đó mới chính là Giới luật của hiệp sĩ. Thứ chó săn bẩn thỉu của Giáo hội.”
“...Hừ!”
Một sự khiêu khích rõ ràng đã vượt quá giới hạn.Trước những lời nhục mạ khiến đầu óc bốc hỏa, Berlot cười khẩy và giải phóng Kiếm Khí. Một luồng Kiếm Khí xanh thẫm giống của Ivan, nhưng không hề tỏa sáng như thế, bao phủ lấy thanh kiếm của Berlot.
Berlot bước về phía Ivan với thanh kiếm bọc Kiếm Khí. Ivan vẫn đứng yên bất động.
Dù trông ông như thể chỉ cần đẩy nhẹ là ngã, nhưng Berlot biết mình không được phép chủ quan. Bởi dù bị dồn vào đường cùng, đôi mắt Ivan vẫn rực sáng. Ánh mắt đó thậm chí còn khiến Berlot cảm thấy rợn người.
Đó là khí thế của người đã chuẩn bị cho cái chết. Là chí khí của người đã thề sẽ không bao giờ buông kiếm cho đến giây phút cuối cùng.
Trong bóng tối, kiếm chạm kiếm. Những mảnh Kiếm Khí và những giọt máu bắn tung tóe. Đó là máu của một vị hiệp sĩ, và cũng là cuộc đời của ông. Trong lúc đấu kiếm, Ivan mỉm cười.
Vì ông không còn nghe thấy nữa.
Tiếng bước chân xa dần sau lưng mình.
'Thế là đã câu đủ thời gian rồi. Tên cận vệ khốn khiếp.'
Trên đời này làm gì có cận vệ nào lại bắt hiệp sĩ mình phụng sự phải liều mạng vì mình cơ chứ? Đúng là một thằng nhóc khốn khiếp mà.
Ivan đã cười cho đến phút cuối.
Bởi cho đến phút cuối cùng, ông đã được là một hiệp sĩ.
***
Thác nước đổ xuống dữ dội.
Đóng những chiếc cọc vào vách đá dốc đứng, Najin đang leo dần xuống mặt đất. Dù tay có bị trượt vì vách đá trơn trượt và hơi nước, Najin vẫn dùng dây thừng buộc quanh người và dùng lực để nhích dần xuống dưới.
Dù cơ thể đã kiệt quệ sau những trận chiến liên tiếp, Najin vẫn vắt kiệt chút sức lực cuối cùng.
Vách đá tưởng chừng không có điểm dừng cuối cùng cũng đã lộ ra điểm kết thúc. Najin đã nhìn thấy dòng nước chảy dài tít tắp phía xa. Cậu cẩn thận leo xuống những mét cuối cùng.
Bịch.
Tiếp đất, Najin thở hổn hển. Vì nắm cọc quá chặt, khi mở lòng bàn tay ra, lớp da đã bị lột sạch. Băng bó bàn tay đang chảy máu lại, Najin quay đầu nhìn lại lần cuối.
Thác nước đổ xuống.
Như thể không bao giờ có thể quay ngược lại, Najin im lặng nhìn dòng thác đổ về một hướng duy nhất. Cậu gặm nhấm lại ký ức cuối cùng về thành phố ngầm nơi mình sinh ra và lớn lên, rồi quay đầu đi.
Nơi cần nhìn là nơi dòng nước đang hướng tới.
Một khi đã bắt đầu chạy, cậu không thể dừng lại, cũng không thể quay đầu. Najin không biết dòng nước này sẽ dẫn về đâu. Cậu không biết, nhưng cậu chắc chắn một điều: nơi đó sẽ có những vì sao.
Cậu chạy dọc theo dòng nước. Và nơi cậu đến là điểm cuối của con đường.
Đường đã hết và một bức tường chắn ngang, nhưng nước vẫn đang chảy. Offen đã dặn tại điểm cuối, hãy nín thở và lặn xuống. Najin cảm thấy sợ hãi vì không biết điều gì chờ đợi phía bên kia, nhưng...
“...Phù.”
Cậu điều hòa nhịp thở rồi nhảy xuống nước. Cậu phó thác cơ thể cho dòng nước đang tràn tới. Luồng nước dữ dội cuốn phăng Najin đi. Trong làn nước cuồn cuộn, Najin nheo mắt nhìn.
Không thấy gì cả. Hoàn toàn không.
Bị cuốn đi đến mức cậu cảm thấy cơ thể mình đang chìm xuống. Hơi thở bắt đầu cạn kiệt. Ngay khi chạm đến giới hạn, Najin ngẩng đầu lên. Thứ cậu thấy là mặt nước của dòng sông đang chảy xiết.
Có thứ gì đó đang phản chiếu trên mặt nước. Đó là một luồng sáng lấp lánh.
Najin chuyển động về phía ánh sáng đó. Cơ thể tưởng như đang chìm nghỉm bắt đầu từ từ nổi lên.
“Khụ, hự...! Phù...!”
Nhô đầu lên khỏi mặt nước, Najin thở dốc. Vừa cố hít thở, cậu vừa chậm rãi di chuyển vào bờ. Sau vài lần hụt tay khi cố bám lấy những rễ cây trồi ra và bị đá cào xước cả người, Najin mới thoát được khỏi dòng nước xiết.
Toàn thân đau nhức. Không thể đứng vững nổi, Najin nằm vật ra bãi cỏ ven bờ trong tình trạng cả người ướt sũng.
Nằm đó thở dốc, Najin chợt nhận ra luồng sáng phản chiếu trên mặt nước lúc nãy là gì. Sau vài lần chớp mắt, lần đầu tiên trong 18 năm cuộc đời, Najin nhìn lên bầu trời.
Một bầu trời đêm rộng lớn trải dài.
Tại đó, hàng ngàn hàng vạn ngôi sao đang tỏa sáng. Một cảnh tượng tuyệt mỹ mà không một câu chữ nào trong những cuốn truyện cổ tích có thể diễn tả hết được.
Lần đầu tiên, bầu trời đêm thật đẹp.
Đẹp hơn bất cứ thứ gì trên đời.
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook