Tôi Đã Rút Thanh Excalibur
-
Chapter 24: Quyền Trượng Tuyển Chọn (3)
Najin ngơ ngác chớp mắt.
Thứ lọt vào tầm mắt cậu không còn là khung cảnh rừng rậm lúc nãy, mà là bầu trời đêm rộng lớn. Nhìn lên bầu trời ấy, Najin chớp mắt liên tục.
'... Mình quay lại rồi sao?'
Là quay lại rồi? Hay chỉ vừa mơ một giấc mơ? Najin chậm rãi ngồi dậy, bất giác nhấc bàn tay mình lên. Bàn tay đã bắt lấy tay Merlin vào phút cuối. Cậu nhớ rõ có một Tinh Tọa đã được khắc lên mu bàn tay, nhưng giờ đây nó đã biến mất không dấu vết.
'Thật sự là mơ sao?'
Nếu là mơ thì cảm giác lại quá đỗi kỳ lạ.
'Dù sao thì cũng...'
Najin chậm rãi đứng dậy. Cậu không biết thời gian đã trôi qua bao lâu, nhưng tuyệt đối không được mất cảnh giác. Những kẻ truy đuổi có thể lần theo dòng sông nơi cậu trôi theo để đuổi tới đây bất cứ lúc nào.
Trong lúc đang thu dọn dấu vết mình để lại, Najin chợt nhìn về phía thành phố xa xa.
Đó có lẽ là thành phố được xây dựng ngay phía trên thành phố ngầm Artman. Nhìn thành phố đồ sộ ấy, cậu không khỏi cảm thấy kinh ngạc.
"Thì ra thứ như vậy lại tồn tại ở phía trên sao"
Nhưng cậu không thể nhìn nó với ánh mắt thiện cảm.
Bởi Najin biết rõ nơi đó chứa đầy những thứ bẩn thỉu đến nhường nào. Cậu lườm về phía tòa tháp nhọn của thành phố, nơi có thể nhìn thấy dù ở khoảng cách xa thế này. Trên đỉnh tháp có treo một biểu tượng giống như huy hiệu của Giáo hội. Đó có phải là "Ngọn hải đăng của Giáo hội" mà cậu vẫn thường nghe đồn không? Khắc sâu hình dáng tòa tháp đó vào tâm trí, Najin quay mặt đi, tự thề với lòng mình rằng một ngày nào đó nhất định sẽ phá hủy nó.
Cậu không có thời gian để nhìn lại quá khứ. Vì giờ đây cậu phải tiến về phía trước.
'Nhưng mình phải đi đâu bây giờ?'
Najin chỉ vừa mới đặt chân ra thế giới bên ngoài. Kiến thức về thế giới này của cậu là con số không tròn trĩnh. Cậu không biết phải đi đâu, cũng không biết phải chạy trốn đến tận bao giờ. Thế giới của thiếu niên bỗng chốc trở nên rộng lớn. nhưng trong thế giới rộng lớn ấy, cậu cảm thấy mình giống như một đứa trẻ bị lạc đường.
Thế giới bao la.
Cánh đồng trải dài vô tận.
Phải hướng về đâu và bước đi thế nào? Giữa cảm giác mịt mờ ấy, ngay khi Najin định bước những bước đầu tiên với ý định rời xa thành phố, thì...
Lấp lánh.
Mu bàn tay của Najin bỗng phát sáng. Tinh Tọa không thấy đâu lúc nãy giờ đây đang hiện lên trên mu bàn tay cậu.
***
“Cô gọi tôi sao, Merlin.”
Một lát sau khi thiếu niên rời khỏi thánh vực của Merlin, một vị khách mới đã đặt chân đến nơi này. Thực thể vừa bước vào thánh vực là một Tinh Tọa đã treo ngôi sao của mình ở cùng đẳng cấp với Merlin, và cũng là vị hiệp sĩ đã không rời bỏ Bàn Tròn cho đến phút cuối cùng.
Vị hiệp sĩ cổ xưa nhất.
Bedivere Một Tay.
Một hiệp sĩ vẫn đang canh giữ Bàn Tròn đã tan vỡ bằng lòng trung thành tuyệt đối với Arthur. Nhìn vị hiệp sĩ đáng tin cậy hơn bất cứ ai ấy, Merlin mỉm cười.
“Tôi có chuyện gấp cần bàn bạc.”
“Có liên quan đến Excalibur sao? Nếu là chuyện đó thì tôi cũng có tìm hiểu được một vài thứ.”
Bedivere ngồi xuống một gốc cây gần bờ hồ.
“Vì khó can thiệp vào khu vực nội địa nên thông tin có hạn, nhưng trước hết, có vẻ như Giáo hội Tinh Huyết vẫn chưa biết gì về người đã rút Excalibur.”
“Tinh Huyết sao?”
“Vâng. May mắn là thảm cảnh tồi tệ nhất, một Đao phủ của Giáo hội Tinh Huyết rút được Excalibur, đã không xảy ra. Chính vị Thần của Giáo hội đó đã phủ nhận... nên chắc là đúng thôi.”
Ngoài ra ông cũng đã thử tiếp cận các phía khác, nhưng…
Bedivere lẩm bẩm rồi thở dài.
“Thành thật mà nói, thông tin thu thập được quá hạn chế. Biết thế này lúc trước chúng ta cũng nên lập ra một Giáo hội cho riêng mình.”
Khu vực nội địa không phải là Vùng đất của những vì sao, cũng không phải Chiến trường của những vì sao, lại càng không gần Camlan. Ở vùng đất nơi con người sinh sống đó, việc các Tinh Tọa đã thăng thiên có thể can thiệp vào là một điều cực kỳ khó khăn.
Vì vậy, một số Tinh Tọa đã lập ra Giáo hội để can thiệp, số khác lại tạo ra các nhóm vũ trang chiến đấu chỉ vì mình để bố trí ở nội địa. Thế nhưng, Merlin và các hiệp sĩ liên quan đến Bàn Tròn, bao gồm cả Bedivere, đã không làm vậy.
Chính xác hơn mà nói thì...
“Không phải không lập, mà là không thể lập.”
Merlin thở dài. Ánh mắt cô hướng về phía bên kia đường chân trời. Nhìn chuyển động của con rồng đang vặn mình ở đó, Merlin nhíu mày. Cô búng tay một cái, tấm lưới sao đang bao phủ lập tức siết chặt lấy con rồng và nhấn chìm nó xuống đất.
Ầm…
Rời mắt khỏi đám bụi mịt mù bốc lên từ phía chân trời, Merlin tiếp tục.
“Chỉ riêng việc kiềm chế những thứ bị nguyền rủa ở Camlan thôi đã đủ bận chết đi được rồi, lấy đâu ra tâm trí mà để ý đến vùng nội địa nữa?”
“Nói vậy mà dạo gần đây tôi thấy cô để ý nhiều lắm đấy chứ. Còn bảo nghe thấy tiếng nói gì đó nữa.”
“... Cái đó, là hiện tượng bất thường thôi.”
Merlin khẽ lảng tránh ánh mắt.
Bedivere cười rồi nhún vai.
“Vậy thông tin cô tìm được là gì?”
“Tôi đã tìm thấy chủ nhân của Excalibur.”
“Ra vậy. Tìm thấy chủ... Hả? Cô vừa nói cái gì cơ?”
Bedivere mở to mắt.
“Là ai vậy? Kiếm Sư của Đế quốc? Kiếm Thánh của Giáo hội Kiếm? Hay là đệ tử của bọn họ?”
“Đều không phải. Đó là một tên ranh lần đầu ta thấy.”
Một tên nhóc có vẻ như vừa mới đôi mươi. Hoặc thậm chí là còn trẻ hơn thế. Merlin kể rằng một tên ranh con chưa đạt được thành tựu gì lại chính là kẻ đã rút được thanh kiếm.
“Dù sao thì đó cũng là một tên ranh con vô lễ hết chỗ nói. Cứ trợn mắt lên rồi cãi nhen nhét như vậy đó...”
Nghe cô kể, Bedivere bỗng lén nhìn biểu cảm của Merlin. Ông cảm thấy có gì đó không ổn.
'Dù giọng điệu là đang cằn nhằn, nhưng...'
Trong giọng nói ấy lại đầy rẫy sự vui vẻ.
Như thể đang cảm thấy rất thú vị. Khóe môi của Merlin mà Bedivere đang nhìn cũng đang nhếch lên. Bedivere thầm nghĩ điều đó thật lạ lùng. Bởi đáng lẽ ra, Merlin phải là người bài xích sự xuất hiện của một ứng cử viên mới hơn bất cứ ai.
Cô là người đã chứng kiến cái chết của Arthur ở khoảng cách gần nhất, và là người trực tiếp nghe thấy lời tiên tri của hiệp sĩ đã phản bội. Chẳng phải vì mong muốn lời tiên tri đó không thành hiện thực mà Merlin luôn xa lánh những ứng cử viên có khả năng rút được Excalibur sao?
'Thế mà bây giờ...'
Cô đang cười. Giống như trong quá khứ xa xăm, khi còn đồng hành cùng vị vua, Merlin đang mỉm cười. Bedivere nhất thời không thể hiểu nổi dáng vẻ đó, nhưng...
“Cậu ta nói y hệt.”
Chẳng mấy chốc ông đã hiểu ra.
“Ông tin được không, cậu ta đã cho tôi câu trả lời giống hệt Arthur.”
Nghe kể đến đây, chính bản thân Bedivere cũng chẳng biết từ lúc nào đã mỉm cười giống như Merlin. Câu chuyện về "thiếu niên rút được Excalibur" qua lời kể của cô thật sự thú vị đối với Bedivere. Đến mức gợi lại những kỷ niệm cũ cùng vị vua năm nào.
“Chuyện đó thật đáng kinh ngạc. Chẳng phải cô bảo đó là một tên nhóc chưa sở hữu lấy một ngôi sao nào sao?”
“Đúng vậy. Không chỉ sao đâu, mà là chẳng có gì cả. Thật sự chỉ là một tên nhóc bình thường thôi.”
“Thế mà có thể chịu đựng được khi nhìn thấy cảnh tượng đó sao... giống như vị vua của chúng ta đã từng?”
Merlin gật đầu.
Bedivere mỉm cười.
“Tôi cũng muốn được gặp cậu thiếu niên đó một lần.”
“Chính vì thế nên.”
Merlin cười khẩy. Nụ cười của một nhà chiến lược, một người dẫn đường đã từng lập ra những kế hoạch điên rồ bên cạnh Arthur. Thấy nụ cười đã lâu không gặp của Merlin, đáng lẽ phải vui mừng, nhưng Bedivere lại cảm thấy lạnh sống lưng.
Mỗi khi Merlin cười như vậy, chắc chắn cô sắp gây ra chuyện gì đó. Dù kết quả thường là tốt đẹp, nhưng Bedivere vẫn nhớ rõ quá trình thực hiện nó gian khổ đến mức nào.
“Khoan đã...”
Trước khi Bedivere kịp ngăn cản. Merlin đã mở lời với nụ cười tinh quái.
“Tôi định đích thân mang cậu ta tới đây. Tới nơi này.”
“... Hả?”
“Chúng ta không thể can thiệp trực tiếp vào nơi cậu ta đang ở. Ít nhất cậu ta phải đến được Chiến trường của những vì sao thì chúng ta mới có thể nói chuyện đàng hoàng, đưa ra thử thách này nọ được chứ.”
Đợi đến lúc đó thì biết đến bao giờ?
Lỡ giữa đường có tên khốn nào nẫng tay trên thì sao?
“Cho nên, tôi sẽ chuyển ý thức thể của mình xuống đó.”
“Chờ, chờ một chút đã. Chuyện đó là sao...”
“Thông qua Excalibur để chuyển ý thức thể của tôi sang chỗ tên ranh con đó, tôi có thể thấy cùng một thứ và nghe cùng một điều với cậu ta.”
Nói cách khác.
“Tôi sẽ đích thân dẫn dắt cậu ta. Chính miệng tên ranh con đó nói là đã hạ quyết tâm, rằng sẽ hướng tới nơi cao nhất. Vậy thì con đường phải đi chỉ có một.”
Điều đó đồng nghĩa với việc Merlin sẽ trở thành người dẫn đường cho thiếu niên ấy.
“Con đường giống như vị vua chúng ta từng phụng sự đã đi.”
Vương Đạo.
Hay còn gọi là, Con đường của Anh hùng.
“Tôi sẽ khiến cậu ta phải đi trên con đường đó.”
Nghe Merlin nói vậy, Bedivere im lặng nhìn cô.
Chuyển giao ý thức thể. Bedivere biết điều đó có nghĩa là gì. Quyền năng của Tinh Tọa đến từ nơi Tinh Tọa của họ được treo lên. Tức là đến từ Thánh Vực. Việc chuyển ý thức thể đến một nơi không phải Thánh Vực đồng nghĩa với việc rũ bỏ toàn bộ quyền năng, đẳng cấp và vũ lực của một Tinh Tọa để ra đi. Trở thành một thực thể chỉ có thể can thiệp vào thực tại thông qua giọng nói.
'Chắc chắn để can thiệp vào nội địa thì chỉ còn cách đó, nhưng...'
Đó không phải là việc dễ dàng và cũng rất nguy hiểm. Nếu có chuyện gì xảy ra với thiếu niên chứa đựng ý thức thể, thì ngay cả ý thức thể của Merlin cũng sẽ gặp nguy hiểm.
Đây là chuyện cần phải chọn lựa thận trọng.
Bedivere định khuyên như vậy, nhưng ngay khoảnh khắc nhìn thấy khuôn mặt của Merlin, ông đã dừng lại. Bởi đó là khuôn mặt của một người đã đưa ra quyết định cuối cùng.
“... Có vẻ tôi có nói thêm cô cũng chẳng nghe đâu nhỉ?”
Bedivere thở dài và lắc đầu.
“Tôi cũng hiểu lý do cô gọi tôi tới đây rồi. Để tôi thay cô quản lý công việc trong thời gian cô vắng mặt, đúng không?”
“Không có gì khó cả. Mỗi khi con rồng vặn mình, ông chỉ cần nhấn nó xuống một cái là được. Tôi sẽ để lại một ngôi sao nên cũng không vất vả lắm đâu.”
“Tôi thấy đó là việc khó nhất đấy.”
Bedivere, người bỗng chốc phải nhận "đống nợ" của người khác, cau mày, trán đầy nếp nhăn, nhưng rồi ông cũng thở dài và đứng dậy.
“Tôi không làm lâu được đâu.”
“Sẽ không mất nhiều thời gian đâu.”
Dù với con người đó là một khoảng thời gian dài. Nhưng đối với những Tinh Tọa đã canh giữ nơi này hàng trăm năm, đó chỉ là một khoảnh khắc thoáng qua. Nói xong, Merlin nhắm mắt lại, cơ thể cô hóa thành ánh sao rồi tan biến.
Bờ hồ nơi Merlin biến mất, Bedivere còn lại một mình, khẽ chạm tay vào bộ giáp của mình. Trên đó có khắc huy hiệu của Bàn Tròn. Đã hàng trăm năm kể từ khi Bàn Tròn mất đi chủ nhân và tan vỡ. Vị hiệp sĩ đã cô đơn canh giữ Bàn Tròn suốt hàng trăm năm ấy thở ra một hơi dài.
Đã đợi được hàng trăm năm, thì đợi thêm mười mấy năm nữa có đáng gì. Dù nghĩ vậy nhưng Bedivere cũng không thể nén nổi sự tò mò về thiếu niên có thể trở thành chủ nhân của mình. Hình dung về dáng vẻ của thiếu niên đó trong đầu, Bedivere nắm chặt lấy hư không. Trong tay ông hiện ra một ngọn thương trắng muốt, vũ khí được ban tặng bởi Arthur. Nắm chặt ngọn thương, Bedivere rời khỏi Thánh Vực.
Dù không biết bao giờ thiếu niên đó mới đến được nơi này, nhưng từ giờ cho tới lúc đó, ông sẽ canh giữ vị trí này.
Bedivere bắt đầu hành động để dọn dẹp những thứ bị nguyền rủa ở Camlan đang cố gắng thoát ra qua kẽ hở của phong ấn.
***
Tinh Tọa trên mu bàn tay nhấp nháy một lúc. Najin nheo mắt nhìn mu bàn tay mình. Chòm sao vừa nhấp nháy xong đã lại biến mất, như thể nó chưa từng phát sáng vậy.
'Rốt cuộc là cái gì thế?'
Ngay khi Najin đang xoa xoa mu bàn tay vì không hiểu chuyện gì đang xảy ra.
-Ngươi có xoa thế nào cũng không thấy đâu. Ta đã giấu nó đi để các Tinh Tọa khác không nhìn thấy rồi.
Một giọng nói vang lên bên tai. Najin giật mình run vai, quay ngoắt lại nhìn về hướng phát ra giọng nói. Tuy nhiên, tầm mắt cậu chẳng thấy gì cả.
- Đừng có xoay đầu nữa, không thấy đâu, đừng tốn sức.
Giọng nói vang lên cùng tiếng cười khúc khích. Vì đó là giọng nói cậu vừa mới nghe cách đây không lâu, nên Najin lập tức nhận ra chủ nhân của nó.
“... Merlin?”
- Có vẻ ngươi khá hốt hoảng nhỉ?
“Chuyện này là sao? Giọng nói cứ vang lên trong tai tôi vậy.”
- Người nghĩ là sao?
Một tiếng cười khẩy vang lên.
- Ta đã bảo rồi mà. Ta sẽ quan sát ngươi.
Najin chớp mắt, và giọng nói vẫn tiếp tục vang lên.
- Và nếu ngươi định cạnh tranh với Arthur... thì ít nhất điều kiện cũng phải công bằng chứ? Có thế thì cuộc cạnh tranh mới sòng phẳng được.
Điều kiện giống như Vua Arthur.
Najin chưa kịp hiểu ngay ý nghĩa của câu đó và định hỏi lại là có ý gì, thì Merlin đã trả lời trước.
- Ngươi cũng cần phải có một người dẫn đường chứ.
Người chỉ ra con đường mà một anh hùng phải đi.
Đến lúc này Najin mới nhận ra Merlin đang nói về điều gì. Trong hành trình của Arthur, luôn có một cố vấn kiêm người dẫn đường đồng hành. Dù có vô số hiệp sĩ theo sau Arthur, nhưng vị trí bên cạnh ngài ấy luôn chỉ thuộc về một người duy nhất.
Người dẫn đường, Merlin.
Người luôn đưa ra những lối đi đúng đắn nhất.
Đó là câu giới thiệu về Merlin trong truyện cổ tích. Tuy nhiên, Najin lại lẩm bẩm với vẻ mặt hơi khó xử.
“Vậy nên... cô sẽ là người dẫn đường của tôi sao?”
- Ta đang định như vậy đó.
“Chẳng phải cô ghét tôi lắm sao?”
- Đúng.
“Thế mà vẫn giúp?”
- Ghét là ghét, mà công nhận là công nhận. Ngươi đã chứng minh được tư cách bằng cách vượt qua thử thách của ta.
Merlin thản nhiên nói.
- Người có tư cách thì xứng đáng có được cơ hội tương xứng.
[Trao cơ hội xứng đáng cho người có tư cách.]
Đó là một câu nói cậu từng thấy trong Biên Niên Sử Arthur.
Najin chậm rãi gật đầu. Dù có thích hay không, đây cũng là một đề nghị không có lý do gì để từ chối.
'Thành thật mà nói, mình cũng đang thấy rất mịt mờ.'
Dù hiện tại đã thoát khỏi thành phố ngầm, nhưng Najin hoàn toàn vô tri về thế giới bên ngoài. Vì không biết gì cả, nên dĩ nhiên cậu cũng không biết phải đi về đâu.
“Chuyện đó thì, tôi khá là cảm ơn cô đấy.”
- Không cần cảm ơn. Đó là chuyện đương nhiên thôi.
“Vậy thì tôi xin phép hỏi ý kiến cô ngay lập tức nhé.”
Cậu chẳng có ý định từ chối sự giúp đỡ nào cả. Hãy tận dụng mọi thứ có thể tận dụng. Ivan đã dạy như vậy. Najin thở hắt ra một hơi ngắn rồi nói.
“Một là, hiện tại tôi đang bị truy đuổi. Nếu bị bắt thì chắc chắn sẽ chết. Tôi sẽ giải thích chi tiết trong lúc di chuyển, nên trước mắt cô cứ nghe như vậy đi.”
Najin vươn tay chỉ về phía thành phố đằng sau.
“Hai là, tốt nhất nên rời xa thành phố đó càng nhanh càng tốt. Những kẻ truy đuổi là do thành phố đó phái tới, và có vẻ như đặc điểm nhận dạng của tôi đã bị lộ hết rồi.”
- ... Ngươi phạm tội gì à?
“Chà. Vì sinh ra đã là tội phạm rồi nên cũng hơi khó nói rõ ngay được.”
Tôi cũng sẽ giải thích chuyện đó sau.
“Vì lý do đó, tôi cần phải trốn đi đâu đó ngay lập tức. Cô có biết con đường nào an toàn không?”
***
Di chuyển theo con đường Merlin chỉ dẫn được một hồi lâu. Chỉ khi đi sâu vào trong một khu rừng rậm rạp, Najin mới dám thở phào nhẹ nhõm. Khoảng cách với thành phố đã khá xa, và những tán cây cao vút đã che chắn cho cậu, rất thích hợp để ẩn nấp.
Dù chỉ mới nhận chỉ dẫn một lát nhưng cậu buộc phải thừa nhận. Merlin với tư cách là một người dẫn đường thực sự rất xuất sắc. Cô đã nhanh chóng tìm ra một nơi vừa thích hợp để ẩn náu, vừa tối ưu để nghỉ chân chốc lát.
'Tiện thật đấy.'
Dù đang sai bảo một con người, à không, một Tinh Tọa như một công cụ, nhưng Najin không cảm thấy tội lỗi cho lắm. Người ta đã bảo giúp thì tội gì mà từ chối. Suy nghĩ như vậy, Najin ngẩng đầu nhìn lên những tán cây rậm rạp.
'Thì ra cây cối thật sự trông như thế này sao.'
Trong thành phố ngầm không phải không có cây, nhưng cậu chưa bao giờ thấy cái cây nào lớn thế này. Nhìn những cái cây cao gấp ba bốn lần mình, Najin không khỏi trầm trồ. Dù sao thì mọi thứ đều mới mẻ đối với cậu.
- Thế nên.
Thấy Najin đã phần nào lấy lại sức, Merlin lên tiếng.
— Chuyện tội nhân với kẻ truy đuổi là thế nào?
“Chuyện đó là...”
Ngay khi Najin định trả lời câu hỏi của Merlin thì bỗng khựng lại. Bởi bầu trời mà cậu nhìn lên qua kẽ lá đã khác hẳn lúc nãy. Bầu trời đêm đen kịt đang dần dần sáng lên.
“Màu bầu trời sao lại thế kia?”
— Hả? Bầu trời làm sao?
“Màu sắc lạ lắm.”
— Lạ... sao?
Merlin đáp lại như thể không hiểu chuyện gì.
Najin nghiêng đầu, leo lên một cái cây gần đó. Ngồi vắt vẻo trên cành cao, Najin nhìn lên bầu trời. Tầm nhìn mở rộng. Bóng tối nhuộm đen bầu trời lùi bước, nhường chỗ cho ánh rạng đông. Ngay sau đó, từ phía bên kia đường chân trời, một thứ gì đó tròn trịa rực rỡ vọt lên, kéo theo những tia sáng.
Một thứ tỏa sáng ấm áp và rực rỡ. Trong lúc Najin còn đang băn khoăn về danh tính của nó, một từ ngữ chợt xẹt qua tâm trí cậu.
Thứ đó.
Najin thì thầm.
“Là mặt trời.”
Thứ mà cư dân thành phố ngầm luôn muốn bắt chước bằng ánh sáng của đèn khoáng thạch, nhưng vĩnh viễn không thể bắt chước được.
Lần đầu tiên Najin chứng kiến cảnh mặt trời mọc.
Mặt trời đang nhô cao. Najin ngẩn người nhìn cảnh bầu trời sáng rực lên, ánh rạng đông nhạt dần và bầu trời chuyển sang màu xanh biếc. Bởi đó là một khung cảnh quá đỗi thần tiên.
— "Đó là mặt trời sao", ngươi nói cái gì thế.
Merlin nói với vẻ cạn lời.
— Ngươi nói cứ như một người lần đầu thấy mặt trời vậy.
“Đúng là lần đầu tôi thấy mà. Hôm nay.”
— Cái gì?
Najin cười cay đắng.
“Cả việc thấy mặt trời và bầu trời xanh, hôm nay đều là lần đầu cả. Bởi vì nơi tôi sống, cả mặt trời và bầu trời đều không thể nhìn thấy được.”
— Ngươi sống trong cái hang nào à?
“Cũng gần giống thế.”
Phải giải thích từ đâu đây.
Najin thấy thật khó mở lời. Nơi cậu đã trải qua 18 năm cuộc đời. Thật không dễ để tóm tắt về nơi đó. Trong lúc Najin còn đang chọn từ ngữ.
— Nếu khó giải thích thì cứ vừa đi vừa kể. Ta nghe từ từ cũng không sao.
“Vậy à?”
— Ừ. Mà này, dù không phải chủ ý của ta.
Merlin nói.
— Nhưng có vẻ những điều kiện ngươi muốn lại khá phù hợp với điểm đến mà ta đã định sẵn đấy.
Một nơi cách xa thành phố này. Nơi để chạy trốn khỏi những kẻ truy đuổi. Và phải là một nơi có thể thay tên đổi họ để bắt đầu lại từ đầu. Thật tình cờ, điểm đến mà Merlin đã nhắm tới trước đó lại hội tụ đủ tất cả những điều đó.
— Thành phố của cơ hội, Cambria. Ngươi có biết thành phố đó không?
Trước câu hỏi đó, Najin mở to mắt. Cambria, địa danh đó Najin cũng đã từng nghe qua.
'Chính xác thì là thấy trong truyện cổ tích.'
Câu chuyện sau khi chương mở đầu, lúc Vua Arthur rút Excalibur kết thúc. Bối cảnh của chương 1, nơi câu chuyện chính thực sự bắt đầu, chính là Cambria.
'Nơi Arthur và Merlin gặp nhau lần đầu tiên.'
Và cũng là thành phố nơi Arthur thực sự bắt đầu bộc lộ tài năng. Một cái tên khác của thành phố đó là...
“Nơi chôn cất hai con rồng. Mộ Rồng.”
— Ngươi biết rõ đấy chứ. Có biết ai đã làm chuyện đó không?
Dĩ nhiên là biết.
“Là cô, và Vua Arthur chứ gì.”
Đó là cột mốc đầu tiên khiến Vua Arthur và Merlin bắt đầu vang danh thiên hạ. Câu chuyện của họ bắt đầu từ truyền thuyết về một kiếm sĩ và một pháp sư đã hạ gục hai con rồng.
Dù không phải lúc thích hợp, nhưng Najin cảm thấy tim mình đập thình thịch. Bởi những câu chuyện cổ tích vốn chỉ tiếp xúc qua con chữ giờ đây đang mở ra ngay trước mắt cậu.
— Trước khi hướng tới Cambria, chỉ một điều thôi.
Merlin nói.
— Để ta kiểm tra thực lực của ngươi một chút. Phải biết trình độ của ngươi thế nào thì ta mới tính toán được.
“Thực lực sao?”
— À thì, cũng không có gì to tát. Ngươi có biết điều khiển Mana không? Chỉ cần xem cái đó là ta có thể ước lượng được sơ bộ rồi......
Najin suy nghĩ một lát, rồi rút thanh kiếm từ bên hông ra. Đó là thanh kiếm của lão Hogel, thanh kiếm mà cậu đã sử dụng rất nhiều để thoát khỏi thành phố ngầm. Cầm chắc thanh kiếm, Najin giải phóng Kiếm Khí.
Xoẹt.
Một luồng hào quang trắng xóa hiện lên trên lưỡi kiếm, và ngay sau đó, những hạt bụi vàng óng ánh bay lên theo luồng hào quang ấy.
“Thế này được chưa? Hiện tại thứ tôi có thể cho cô xem chắc chỉ đến mức này thôi.”
— ...
“Này, có nghe thấy tôi nói gì không?”
Merlin im lặng.
Giống như thể, cô vừa bị nghẹn lời vậy.
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook