Tôi Đã Rút Thanh Excalibur
-
Chapter 25: Thành phố của cơ hội, Cambria (1)
Kiếm Khí, biểu tượng của một Kiếm Tinh.
Dẫu nói đây là đặc quyền của những cường giả đã chạm đến một cảnh giới nhất định, nhưng đối với một thực thể siêu việt như Merlin, Kiếm Khí chẳng phải điều gì quá đặc biệt. Trên những sân khấu mà cô từng tung hoành, những kẻ có thể phóng ra Kiếm Khí rào rào nhiều như lá mùa thu.
Bản thân Kiếm Khí không đáng để kinh ngạc. Cảnh giới Kiếm Tinh cũng vậy.
Bởi Merlin đã từng chứng kiến vô số kẻ vượt xa cấp độ này để chạm đến cảnh giới Tầm Kiếm Sư hay Kiếm Sư. Điều này đồng nghĩa với việc cô hiếm khi cảm thấy bất ngờ trước những tài năng thông thường. Vậy thì rốt cuộc điều gì đã khiến cô phải nghẹn lời?
Câu trả lời rất đơn giản.
— ... Ngươi, ngươi bao nhiêu tuổi rồi?
“Mười tám.”
— Tính theo chuẩn của Đế quốc?
“Vâng. Theo chuẩn của Đế quốc Britain.”
Thứ nhất là tuổi đời của thiếu niên. 18 tuổi. Tuy không phải là quá nhỏ, nhưng vẫn là quá trẻ để có thể phóng ra Kiếm Khí. Dẫu Merlin vốn chẳng mấy bận tâm đến chuyện thế sự, nhưng…
“Merlin! Cô nhìn cái này đi. Đã xuất hiện một Kiếm Tinh trẻ tuổi nhất trong lịch sử. Nghe nói mới 23 tuổi đã phóng được Kiếm Khí rồi đó? Thật không thể tin nổi.”
“Trời đất, 23 tuổi sao!”
Cô nhớ rõ khoảng mười mấy năm trước, Bedivere đã làm ầm ĩ lên thế nào khi một Kiếm Tinh trẻ tuổi nhất lịch sử ra đời. Cô cũng nhớ rõ bản thân mình đã kinh ngạc ra sao khi xác nhận tin tức đó.
Chạm đến ngưỡng Kiếm Khí ở tuổi 23 chắc chắn là một kỳ tích. Ngoại trừ trường hợp ngoại lệ như Vua Arthur, người đó đã được tung hô là Kiếm Tnh trẻ tuổi nhất và hiện đang giữ chức thủ lĩnh của Giáo hội Kiếm.
'Kẻ được gọi là thiên tài nghìn năm có một cũng phải đến năm 23 tuổi mới đạt tới Kiếm Tinh.'
Thế nhưng thiếu niên trước mặt cô mới chỉ 18 tuổi.
Arthur đã phóng được Kiếm Khí từ khi nào nhỉ? Merlin không chắc chắn vì khi gặp cô, Arthur đã thuần thục nó rồi, nhưng cô nhớ tuổi của ngài ấy lúc đó cũng xấp xỉ thiếu niên này.
— ...
Merlin im lặng quan sát thanh kiếm của thiếu niên.
Bỏ qua việc đạt được Kiếm Khí ở độ tuổi trẻ như vậy, chỉ riêng màu sắc của luồng Kiếm Khí đang lấp lánh trước mặt cô cũng là thứ không thể xem nhẹ. Cô nghẹn lời đến mức không thốt nên câu.
Kiếm Khí màu bạch kim. Đó là đặc quyền, là thứ duy nhất chỉ mình Arthur sở hữu. Dĩ nhiên, chỉ dựa vào màu sắc mà kết luận thì vẫn còn quá sớm. Phải đợi đến khi thiếu niên đạt tới cảnh giới Tầm Kiếm Sư, khi có thể lồng ghép tâm tượng vào Kiếm Khí, thì mới xác nhận chắc chắn được, nhưng...
Nếu, chỉ là nếu thôi.
Nếu Kiếm Khí của thiếu niên này mang tính chất tương đồng với Arthur, thì đây không còn là vấn đề nhỏ nữa. Bởi Kiếm Khí bạch kim đối với những thứ liên quan đến Camlan chẳng khác nào một chiếc vảy ngược.
Và hơn hết.
Khoảnh khắc lũ Rồng nhìn thấy Kiếm Khí của thiếu niên, chúng sẽ dùng mọi thủ đoạn để giết chết cậu cho bằng được.
'... Chuyện trở nên phức tạp rồi đây.'
Dù thân phận chủ nhân của Excalibur vẫn chưa bị bại lộ, thì ngay khi Kiếm Khí của Najin lộ ra, thiếu niên sẽ bị vô số thực thể nhắm tới. Ánh sáng mà thiếu niên sở hữu là thứ mà bản thân cậu của hiện tại chưa đủ sức để gánh vác.
Merlin vốn chỉ nghĩ nếu thiếu niên điều khiển được chút Mana thì đã là điều may mắn, nhưng cô lại phát hiện ra thứ vượt xa sự tưởng tượng. Cô bật cười khan. Những thứ thiếu niên đang nắm giữ trong tay toàn là những thứ cực kỳ nguy hiểm.
Những thứ mà nếu bị phát hiện, cả thế giới sẽ săn đuổi cậu.
Gìn giữ những thứ này, đồng thời khiến thiếu niên trưởng thành đủ mạnh để sống sót trước sự săn đuổi của thế gian. Đó chính là vai trò mà Merlin phải thực hiện với tư cách là người dẫn đường.
Một nhiệm vụ không hề dễ dàng. Một con đường mà chỉ cần sẩy chân, tất cả sẽ đổ vỡ. Thế nhưng, mượn lời của thiếu niên... chính vì vậy nó mới là con đường đáng để thử thách. Một nụ cười nở trên môi Merlin.
Trong lúc di chuyển, Najin đã trò chuyện rất nhiều với Merlin. Thông qua đó, cậu đã hệ thống lại được một vài thông tin.
“Trước hết, cô và những... Tinh Tọa có khả năng trở thành đồng minh của tôi đều đang ở rất xa nơi này, đúng chứ?”
— Đúng vậy. Chúng ta đang bị ràng buộc ở gần Camlan.
Các hiệp sĩ Bàn Tròn và những anh hùng từng đồng hành cùng Arthur hiện đang trấn giữ tại ranh giới tận cùng của thế giới. Họ dành thời gian để săn lùng những thực thể bị nguyền rủa của Camlan đang cố vượt qua những khe hở của phong ấn.
— Dù không phải vậy thì các Tinh Tọa thông thường cũng rất khó can thiệp vào nội địa. Muốn can thiệp thì phải lập ra Giáo hội, mà việc đó thì phiền phức vô cùng.
Điểm mấu chốt là các Tinh Tọa bình thường không thể can thiệp vào nội địa, trừ những vùng trung gian hoặc Chiến trường của những vì sao.
— Bình thường, chỉ riêng việc trò chuyện với ngươi thôi cũng đã là một gánh nặng khổng lồ rồi. Nhờ dùng Excalibur làm vật trung gian để chuyển ý thức thể nên ta mới có thể đối thoại thoải mái như thế này đấy.
Najin chỉ biết gật gù cho qua chuyện trước sự tự mãn của Merlin.
— Trọng điểm là thế này. Trừ khi ngươi có được ngôi sao của riêng mình và đạt đến một trình độ nhất định để bước chân vào Chiến trường của những vì sao, nếu không chúng ta rất khó để bảo vệ ngươi. Ở trong nội địa, ngươi phải tự mình sinh tồn.
“Giống như Vua Arthur đã từng sao?”
— Phải. Arthur từng bị vô số ác quỷ và những nơi thờ phụng ác quỷ truy đuổi... đối với ngươi thì chỉ là đối tượng truy đuổi thay đổi một chút thôi.
Dù có những thế lực thiện chí, nhưng Merlin cười cay đắng
— Chỉ dựa vào thiện chí thì không đủ, vì ác ý của những kẻ muốn giết ngươi bằng được đậm đặc hơn nhiều.
“Tôi hiểu đại khái rồi.” Najin nhạy bén nhận ra ý đồ của cô.
“Ý cô là tôi phải giấu đi những thứ đặc biệt mình sở hữu, đúng chứ? Vì nếu để lộ ra, tôi sẽ bị những kẻ phiền phức nhắm tới.”
— Chính xác là vậy.
Hiện tại, số người biết Najin rút được Excalibur rất ít. Giáo hội Tinh Huy dù đáng ngại nhưng họ cũng không muốn vạch áo cho người xem lưng.
“Trước mắt chỉ cần cẩn thận với phía Giáo hội Tinh Huy là được.”
— ....
Merlin im lặng khi cái tên Giáo hội được nhắc đến. Cô thở dài.
— ... Chuyện đó là lỗi của ta. Ta đã không ngờ cơ quan phán xét của Giáo hội lại được duy trì theo cái cách rác rưởi đó. Ta không ngờ chúng lại dám ra tay giết chết ứng cử viên đã rút được kiếm ngay lập tức. Để ta nhờ Bedivere...
“Đừng làm thế.”
Trong lúc Merlin đang lầm bầm về cách đáp trả lại, Najin đã cắt ngang.
— ... Ngươi nói cái gì?
“Tôi bảo cô đừng làm thế. Đừng động vào Giáo hội. Dù là trả thù hay trừng phạt... tôi sẽ tự tay mình làm điều đó mà không cần bất cứ sự trợ giúp nào.”
Đó là lời hứa.
Ivan từng nói cậu hãy trở thành một thực thể không ai có thể coi thường để đòi lại danh dự cho ông. Dù Ivan đã mất, Najin vẫn luôn coi mình là cận vệ của ông. Danh dự bị Giáo hội chà đạp phải được đòi lại bởi chính bàn tay cậu.
'Một ngày nào đó.'
Vượt qua Kiếm Tinh, tiến tới cảnh giới Tầm Kiếm Sư, hay thậm chí là Kiếm Sư... Khi đã đủ sức mạnh, cậu sẽ quay lại thành phố đó và dõng dạc tuyên bố. Rằng cậu đến để đòi lại danh dự cho Hiệp sĩ Atanga, Ivan. Ánh sao mà họ từng cố chà đạp đã trở lại.
Najin tưởng tượng về một tương lai xa.
“Có những thứ chỉ khi tự tay mình phá hủy mới có thể đòi lại được. Thế nên cô đừng động vào.”
Merlin im lặng trước sức nặng trong giọng nói của thiếu niên.
— Nếu ngươi đã nói vậy thì được rồi.
Quyết tâm đạt được mục tiêu bằng sức mình cả Arthur. Có người có thể chế giễu sự bướng bĩnh đó là ngu ngốc, nhưng Merlin thích sự bướng bỉnh này. Những người đồng hành cùng Arthur ngày xưa cũng toàn là lũ đại ngốc như thế.
Cậu ta là một thiếu niên rất đáng để dẫn dắt.
Thầm nghĩ như vậy, Merlin quay lại vai trò ban đầu của mình, một người dẫn đường. Cô ở đó để đưa ra lời khuyên, nhưng người bước đi trên con đường đó là thiếu niên.
***
Thành phố của Cơ hội, Cambria.
Nơi bản anh hùng ca về Arthur thực sự bắt đầu.
Phải chăng là vì Arthur đã xây dựng danh tiếng của mình ở Cambria và tập hợp các đồng đội ở đó? Hay vì Cambria là điểm khởi đầu cho cuộc hành trình của ngài? Đến một lúc nào đó, Cambria đã được biết đến với cái tên “Thành phố của cơ hội”.
Thành phố này, với những sinh vật huyền bí và các hiện tượng kỳ lạ, cùng với truyền thuyết về vua Arthur, đương nhiên đã thu hút vô số mạo hiểm giả và lính đánh thuê.
Thành phố được những mạo hiểm giả tìm đến đã thu hút giới quý tộc đến để tìm kiếm những mầm non tiềm ẩn, hay những thương nhân bên ngoài nhắm đến những mạo hiểm giả và lính đánh thuê.
Khi thành phố phát triển, học viên từ các học viện, pháp sư tập sự của các ma tháp, hiệp sĩ tập sự và những người khác… những người trẻ tuổi sắp bước vào xã hội sẽ đến Cambria để tích lũy kinh nghiệm.
Vậy nên thành phố này mới được mệnh danh là Thành phố của cơ hội.
Nếu bạn có tài năng, nếu bạn sở hữu những phẩm chất phù hợp, bất kể xuất thân có thấp kém đến đâu, bạn đều có thể vươn đến đỉnh cao ở Cambria.
Đuổi theo cơ hội, hoặc tiền bạc và quyền lực.
Mỗi năm có vô số người mang theo giấc mộng lớn lao tìm đến đây, nhưng dĩ nhiên không phải ai cũng thành công. Có người thành công leo cao, có người nhận ra giới hạn tài năng của mình và cuối cùng lại thu mình vào những con hẻm tối tăm của thành phố.
Tình hình của Najin lúc này cũng tương tự, dù hoàn cảnh có chút khác biệt.
— …
“...”
Cả Najin và Merlin đều im lặng trước tình cảnh thảm hại hiện tại.
Najin đã đến Thành phố của cơ hội, Cambria sau mười ngày đi theo con đường do Merlin dẫn dắt. Cắm trại trong rừng, săn bắt thú rừng để ăn, và may mắn lắm mới bắt được một chuyến xe ngựa, cuối cùng họ cũng đến được thành phố.
Mọi chuyện đều ổn cho đến khi họ đặt chân đến thành phố.
Cháy túi và đang chết đói. Lương thực dự trữ của họ đã cạn kiệt từ lâu và đã nhiều ngày rồi cả hai chưa được ăn một bữa tử tế.
Lang thang khắp thành phố với cái bụng đói meo, đến khi bừng tỉnh lại, Najin thấy mình đang đứng trong một con hẻm tối tăm. Đây dường như đã trở thành thói quen của cậu.
— ... Ngươi vào đây làm gì?
“Định lục thùng rác xem có gì không ấy mà.”
— ... Thật đấy à?
Najin gật đầu.
Merlin kinh hãi.
— Ngươi đang nói đùa đúng không?
“Không, chúng ta phải tìm cách sống sót chứ.”
— Thà đi xin ăn còn hơn...! Không được lục thùng rác...!
Najin cười thầm trước sự hoảng hốt của Merlin. Thật ra cậu không có ý định lục thùng rác. Cậu sẽ làm vậy nếu thực sự bị dồn vào đường cùng, nhưng hiện tại cậu vẫn còn chút tự do.
Có lý do để cậu đi xuống con hẻm này.
“Đùa thôi.”
Najin thở dài.
“Tôi chỉ định nghỉ ngơi ở đây một lát thôi.”
— Thật không?
“Tại sao tôi lại phải nói dối về một chuyện như thế này?”
— Sao không nghỉ bên ngoài?
“Ánh sáng chói quá, mắt tôi đau.”
Najin vẫn chưa quen với ánh mặt trời lắm. Cậu có thể di chuyển dưới ánh nắng, nhưng khi nghỉ ngơi, cậu sẽ theo bản năng tìm kiếm bóng râm nơi mặt trời không chiếu tới.
'Cảm giác ở đây cũng có chút ấm cúng.'
Mới chỉ mười ngày trôi qua kể từ khi cậu rời khỏi Thành phố ngầm. Những thói quen đã ăn sâu trong máu suốt mười tám năm không dễ gì xóa bỏ được.
Tựa lưng vào bức tường của con hẻm, Najin từ từ thở ra.
Thành phố của cơ hội, Cambria.
Thành phố này rất khác so với những gì cậu từng đọc trong truyện cổ tích và rộng lớn hơn nhiều so với trong tưởng tượng của cậu. Một sân khấu rộng lớn hơn, một bối cảnh bao la hơn. Bằng việc rút thanh kiếm Excalibur và trốn thoát khỏi Thành phố ngầm, phần mở đầu câu chuyện của cậu đã kết thúc.
Giờ là lúc bắt đầu chương 1.
Najin đột nhiên chuyển ánh mắt, nhìn những người đang ngủ gật trong hẻm. Có lẽ là những kẻ bỏ học và thất bại của thành phố này. Có rất nhiều người như vậy ở Thành phố ngầm.
‘Nếu mình hài lòng với cảm giác ấm cúng…’
Có thể cuối cùng cậu cũng sẽ trở nên giống như họ.
Najin hít một hơi thật sâu và và tự nhắc nhở mình. Đứng yên một chỗ sẽ không khiến cơn đói bụng biến mất. Cậu phải làm gì đó.
Ngay khi định đứng dậy, Najin cảm nhận được một hơi người.
Ở đầu hẻm, một cô gái đứng ngược sáng đang nheo mắt nhìn cậu. Cô nhìn xuống Najin, người đang chuẩn bị đứng dậy. Najin bắt gặp ánh mắt đang nhìn xuống mình của cô gái.
‘Cô ta đã quan sát mình từ nãy giờ…’
Nói chính xác hơn thì cô gái đang quan sát con hẻm. Cô ngồi trên một băng ghế có tầm nhìn hướng vào con hẻm và quan sát ở trong suốt.
“Có vẻ.”
Cô gái mỉm cười.
Mái tóc màu nâu nhạt của cô tỏa sáng rực rỡ dưới ánh mặt trời. Đôi mắt khép hờ của cô gái khiến cậu nhớ đến một con rắn.
Cậu nhận ra ánh mắt đó.
Ánh mắt của một kẻ cho vay nặng lãi hoặc thương nhân tham lam.
“Có vẻ như anh vẫn chưa được ăn một bữa tử tế nhỉ.”
Cô gái chìa tay về phía Najin.
Tôi biết một cửa hàng khá ngon, có muốn đi cùng tôi không?”
Tên của cô gái là Dieta Arbenia. Giới quý tộc trong thành phố gọi cô là đứa trẻ bị bỏ rơi của Arbenia, nhưng những mạo hiểm giả và lính đánh thuê lại có một cái tên khác dành cho cô.
Con rắn nuốt vàng.
Biệt danh này được đặt ra vì cô sẽ lao vào và nuốt chửng bất cứ thứ gì sinh ra vàng: di vật, nhiệm vụ, hay thậm chí là…
“Tôi sẽ bao anh một bữa.”
Một con người.
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook