Tôi Đã Rút Thanh Excalibur
Chapter 7: Điềm báo Nội chiến (3)

Sẵn sàng

Trong phòng làm việc của Ivan.

Najin ngồi trên chiếc ghế sofa cao cấp vốn chẳng hề ăn nhập với vẻ lụp xụp của thành phố ngầm, kiên nhẫn đợi Ivan. Khoảng một tiếng sau, Ivan mở cửa bước vào.

"Hà, đúng là một thằng nhãi nực cười."

Ivan vừa cười vừa bước vào, vẻ mặt đầy thích thú. Ông ấy dùng một chiếc khăn ướt lau vết máu bắn trên mặt và cánh tay. Đó không phải máu của ông ấy, mà là máu của kẻ khác bắn lên. Najin nhìn chiếc khăn dần chuyển sang màu đỏ sẫm.

"Xong rồi ạ?"

"Ừ, hắn khai nhanh lắm. Có vẻ nhóc đã dằn mặt hắn ra trò rồi nhỉ? Ta mới chỉ nhổ một hai cái răng mà hắn đã tuôn ra hết sạch."

Ivan tung một vật gì đó trong tay rồi lại bắt lấy. Nhìn kỹ, đó là răng người. Không khó để đoán được đó là răng của ai.

"Như thường ngày, làm việc tốt đấy. Nhóc lôi cái loại đó ở đâu về thế? Rất khá. Dạo này ta đang bực mình vì đám đàn em làm việc chẳng ra hồn..."

Rất hợp ý ta.

Ivan lầm bẩm rồi ngồi phịch xuống ghế.

"Thế nào, đánh nhau với kẻ biết dùng Mana lần đầu thấy sao? Có đáng để thử không?"

"Cũng không hẳn là lần đầu. Cháu đã đấu tập với bác bao nhiêu lần rồi còn gì."

"Thằng này, đó là giáo dục, là dạy dỗ!"

Đánh người ta suýt chết mà gọi là giáo dục sao?

Trong khi Najin đang suy ngẫm lại định nghĩa của từ "giáo dục", Ivan hỏi tiếp:

"Có bị thương không?"

"Cổ tay hơi mỏi vì phải kéo hắn đi một quãng xa, ngoài ra thì cháu không sao."

"Hừm. Một thằng nhóc chưa biết dùng Mana mà lại tóm sống một kẻ biết dùng Mana mà không bị thương tích gì? Đúng là quái kiệt."

Dù lầm bẩm như vậy, Ivan không có vẻ gì là quá ngạc nhiên, như thể ông ấy đã dự đoán được phần nào kết quả. Nhìn biểu cảm đó, Najin thầm nghĩ.

Phải rồi, lý do mình dám không ngần ngại lao vào một cán bộ cấp cao là gì cơ chứ?

“Cháu có thể đối đầu với cấp bậc nào?”

“Để xem nào, ít nhất thì nhóc chưa đủ trình để đọ với ta hay lão Nhện Đất đâu…”

Có lần Ivan đã nói như vậy.

“Nhưng trừ lão Horace ra thì nhóc cứ việc nhào vô bất cứ đứa nào.”

“Trong đó có mấy đứa cán bộ hay vênh váo, nếu đấu tay đôi thì chắc nhóc sẽ thắng thôi.”

 “Với điều kiện là không đánh trên địa bàn của chúng.”

Nhện Đất Horace.

Ivan từng nói rằng ngoại trừ thủ lĩnh của bọn chúng ra thì Najin hoàn toàn có thể cân tất cả trong một trận đấu một chọi một. Najin tin lời ông ấy, vì Ivan luôn đưa ra những phán đoán chính xác.

"Ivan."

Najin vẫn còn điều thắc mắc.

"Rốt cuộc Mana là cái gì?"

"Là cái gì á? Là một thứ cực kỳ tuyệt vời chứ sao."

Ivan đáp như thể đó là điều hiển nhiên.

Vì đây rõ ràng không phải câu trả lời mà Najin mong muốn, cậu im lặng nhìn ông ấy.

Ivan nhún vai rồi tiếp lời:

"Sử dụng được Mana là bằng chứng cho việc nhóc đã thực sự bước những bước đầu tiên trên con đường của một võ nhân. Dù là cường hóa cơ thể, phóng ra Kiếm Khí hay triển khai kiếm thuật, nền tảng của tất cả đều là Mana."

Mana, luồng khí tích tụ trong cơ thể.

"Càng tích tụ nhiều Mana, cơ thể nhóc càng được rèn giũa, và giới hạn của nhóc sẽ được nâng cao. Nghĩa là nhóc có thể làm được mọi thứ kỳ quái mà cơ thể người bình thường không thể làm được."

Ví dụ như thế này.

Ivan xòe lòng bàn tay ra. Những chiếc răng của Frix mà ông vừa nhổ trong lúc tra tấn đang lăn lóc trong lòng bàn tay ông.

"Nhìn cho kỹ đây."

Ivan nhẹ nhàng nắm tay lại. Khi ông ấy mở tay ra lần nữa, những chiếc răng đã vỡ vụn thành bột cám.

"Tất nhiên, không phải cứ học Mana là sẽ được như ta. Quan trọng là nhóc tập luyện theo Bí pháp luyện công nào. Học bậy học bạ rồi tích tụ Mana thì chỉ có nước đi tong thôi. Dù ban đầu có mạnh lên nhưng giới hạn sẽ rất thấp."

"Vậy nghĩa là để đạt tới cảnh giới bậc thầy thì bắt buộc phải có bí pháp luyện Mana sao?"

"Đúng vậy. Phải biết điều khiển Mana thì mới có thể phóng ra Kiếm Khí được. Sao, muốn học à?"

"Nếu cháu có thể học thì tốt quá."

Ivan khẽ cười.

"Để sau đi."

"Câu đó cháu đã nghe suốt 5 năm nay rồi."

"Đã bảo là để sau, thằng này."

Đó là tín hiệu bảo cậu hãy dừng chủ đề này lại.

Najin không nói thêm nữa, vì cậu biết nếu cố chấp sẽ làm hỏng tâm trạng của Ivan. Cậu lùi lại một bước, không vượt qua lằn ranh mà Ivan đã vạch ra.

"Giờ thì vào việc chính nào."

Ivan đổi giọng nghiêm túc.

"Sắp có nội chiến rồi. Chuẩn bị đi, Najin."

***

Nhện Đất Horace đang chuẩn bị cho một cuộc nội chiến.

Dù dạo này hắn không nhận được lệnh trực tiếp từ Horace, nhưng các chỉ thị từ cấp trên vẫn liên tục được gửi xuống. Nội dung là chuẩn bị cho chiến tranh và tích trữ nhu yếu phẩm.

Có vẻ việc chúng đòi tiền bảo kê ở lò rèn của lão Hogel là bước đệm để cướp đoạt vũ khí. Việc xâm nhập vào tổ chức của Ivan cũng nằm trong mục đích tương tự.

Đúng là rảnh rỗi sinh nông nổi.

Ivan biết chúng sẽ sớm vượt rào, nhưng không ngờ chúng lại quyết tâm đến mức này. Không biết lão Horace lấy đâu ra gan lớn như vậy để tuyên chiến với ông. Chắc chắn lão phải có một chỗ dựa nào đó, vì Horace không phải là kẻ điên rồ đến mức đâm đầu vào chỗ chết mà không tính toán.

Phù... nội chiến đúng là phiền phức.

Trong cái thành phố bé tẹo này, cứ tranh giành từng tấc đất để rồi người chết như rạ, nghĩ đến thôi đã thấy mệt mỏi. Lý do Ivan không tiêu diệt tận gốc Horace trong cuộc chiến lần trước là vì khi vượt qua một ngưỡng nào đó, chiến tranh chỉ mang lại thua lỗ. Người chết nhiều thì năng suất giảm, không khí phố xá thì u ám. Dù có đi lầu xanh hay uống rượu ở quán cũ cũng chẳng thấy vui vẻ gì.

"Tóm lại là thế này. Lần nội chiến này ta không định kéo dài. Ta sẽ kết thúc nó thật nhanh và dọn dẹp gọn gàng."

"Vì vậy, chúng ta sẽ đánh phủ đầu."

"Chi tiết ta sẽ nói sau vào ngày mai. Hôm nay ta cần bàn bạc thêm với Offen. Dù sao thì nhóc cũng cứ chuẩn bị sẵn sàng đi. Vì ta cũng không dám chắc chuyện gì sẽ xảy ra đâu."

"...Hmmm."

Najin vừa bước đi trên phố vừa ngẫm nghĩ về những lời Ivan nói.

Nội chiến sao.

Cậu không biết nhiều về nó. Cuộc nội chiến trước đó diễn ra khi cậu còn rất nhỏ. Cậu chỉ có thể hình dung qua sự kinh hãi của những người lớn mỗi khi nhắc đến từ đó.

Najin bắt đầu vẽ ra bản đồ của thành phố ngầm Artman trong đầu. Thành phố này được chia làm ba khu vực chính.

Khu Trung tâm, nằm dưới sự quản lý của Ivan. Đây là nơi có các cửa ngõ giao thương trực tiếp với "Khu Trên", tập trung các cơ sở vật chất quan trọng nhất.

Khu Mỏ, nằm ở vùng ngoại ô, do Horace quản lý. Nơi này có nhiều mỏ đá để khai thác tài nguyên của thành phố ngầm.

Khu Mỏ... Nghe nói đó là một mê cung thực sự.

Dinh thự của Horace nằm thông với các hầm mỏ và đầy rẫy bẫy sập. Horace vốn là một Lính Biệt Kích ở Khu Trên, và hầm mỏ chính là sân khấu để lão phát huy tối đa thực lực của mình.

“Horace là một Lính Biệt Kích. Về mặt hành tung bí ẩn, ám thuật, bẫy rập và mai phục, Lính Biệt Kích còn vượt xa cả hiệp sĩ.”

“Họ có thể thua hiệp sĩ trong trận đấu tay đôi, nhưng trong lãnh thổ của mình, họ có thể hạ gục rất nhiều hiệp sĩ”

“Đừng bao giờ giao tranh trong lãnh thổ của hắn.”

“Ngay cả ta cũng không thể thắng nổi nếu không có Offen.”

 Ivan từng giải thích như vậy.

Najin thử tưởng tượng cảnh tấn công vào đó.

Những mỏ khai thác chằng chịt và những kẻ mạnh không biết sẽ nhảy ra từ đâu, với nhuwgx cái bẫy mà Horace đã giăng sẵn.

“Chậc.”

Sẽ không dễ ăn. Nếu cứ thế mà xông vào như ở lãnh địa của Ivan thì cậu phải chuẩn bị tinh thần bị đục vài lỗ trên người. Phác thảo chiến lược trong đầu một hồi, Najin chợt thở dài.

Có nghĩ trước cũng chẳng mường tượng được rõ ràng.

Cậu cần phải tận mắt nhìn thấy và trải nghiệm nơi đó mới biết phải hành động như thế nào. Kết thúc dòng suy nghĩ, Najin chợt nhớ đến khu vực thứ ba của thành phố ngầm.

Khu Trung Tâm, Khu Mỏ.

Và cuối cùng, Bãi Rác.

Nằm ở tít tận cùng vách đá sâu thẳm. Đó là nơi tập kết cuối cùng của rác thải, chất thải và xác chết từ Khu Trên đổ xuống. Đây là địa bàn của Tên Nghiện Hakan.

Najin không biết gì nhiều về Hakan hay Bãi Rác. Thậm chí cả Ivan cũng có vẻ mơ hồ về nhân vật này.

“Kẻ Nghiện Hakan, ta cũng không rõ về hắn. Hắn đã ở đây trước cả khi ta và Horace rơi xuống thành phố này. Thậm chí chẳng ai biết đó là nam hay nữ. Chỉ biết hắn đã ở đó từ rất lâu và chuyên chế tạo thuốc để bán. Ta còn chưa từng thấy mặt hắn bao giờ.”

Một cường giả đủ sức thống trị một vùng, và là một giả kim thuật sư tài ba. Đó là tất cả những gì mọi người biết về Hakan.

Dù sao thì thông tin về Hakan cũng không cần thiết cho cuộc nội chiến này.

Najin thu hồi suy nghĩ.

Sáng mai cậu sẽ biết kế hoạch cụ thể của Ivan.

Cậu dừng chân trước rìa quảng trường, nhìn về phía thanh kiếm vẫn đang bị che phủ bởi tấm bạt.

[Hãy rút thanh kiếm ra đi.]

[Ngươi có thể rút được nó mà.]

Những câu nói đó vẫn vẩn vơ trong đầu cậu không dứt. Najin nhìn thanh kiếm một hồi lâu rồi mới rời khỏi quảng trường.

***

Cộp.

Tiếng đặt ly rượu xuống vang lên trầm đục trong quán rượu cũ kỹ. Trong quán chỉ có Ivan và Offen đang ngồi uống rượu.

"Vậy nên..."

Offen là người phá vỡ sự im lặng.

"Ông định khơi mào nội chiến à?"

"Phải làm thôi."

"Và sẽ đánh phủ đầu?"

"Có thế mới kết thúc nhanh được."

"Nên mới muốn tôi giúp?"

Trước câu hỏi của Offen, Ivan im lặng nhắp rượu thay cho câu trả lời. Offen nhíu mày, vò mái tóc rối bù của mình.

"Tôi không thích việc này lắm."

"Chỉ lần này thôi."

"Câu đó tôi nghe từ mấy năm trước rồi."

"Giúp tôi một lần này thôi. Một mình tôi không thể xử lý êm xuôi được."

Ivan lại uống thêm một ly. Việc xông vào đó quậy phá một mình thì ông làm được, nhưng mục đích của ông là dọn dẹp sạch sẽ và nhanh gọn, chứ không phải mở màn cho một cuộc chiến kéo dài lê thê.

"Phiền phức."

"Tên Horace đang rắp tâm hành động. Chắc chắn có gì đó không ổn, nên phải dọn dẹp hắn nhanh chóng."

"Chậc."

Offen tặc lưỡi.

"Lần cuối cùng đấy. Nếu lần sau còn nhờ vả, tôi sẽ dùng ly rượu này đập nát đầu ông đấy."

"Cảm ơn."

"Chuyện đó để sau, còn chuyện này..."

Offen vừa rót rượu vừa bâng quơ hỏi.

"Ông định để thằng nhóc Najin như thế đến bao giờ?"

".."

"Định không dạy bí pháp luyện Mana hay bất cứ thứ gì cho nó sao? Ông cũng biết mà, thằng bé đã sẵn sàng để học từ lâu rồi."

"Tôi biết."

"Vậy tại sao không dạy?"

"Vì nó học quá nhanh."

Ivan thở dài.

Ông ấy tựa lưng vào ghế, nói ra những lời thật lòng với người bạn lâu năm từ Khu Trên.

"Najin học mọi thứ quá nhanh. Càng ngày tôi càng thấy sợ. Tôi không thể lường trước được nó sẽ tiến xa đến mức nào."

"Ghen tị à?"

"Ghen tị cái nỗi gì. Ông cũng biết mà."

Ivan cười khẩy.

"Ở cái thành phố chết tiệt này, sở hữu tài năng như thế thì kết cục sẽ ra sao, có ai không biết chứ?"

"..."

"Cứ cho là tôi dạy Mana cho nó từ sớm đi. Được thôi, vậy thì vài năm nữa nó sẽ phóng ra Kiếm Khí vù vù. Kỷ lục Kiếm Tinh trẻ nhất Đế quốc là 23 tuổi, có khi nó còn phá luôn kỷ lục đó ấy chứ."

Najin có đủ năng lực như vậy đấy.

"Nhưng mà…”

Ivan nốc cạn ly rượu mạnh, thở dài và tiếp tục.

“Ở cái thành phố rác rưởi này, đạt được điều đó thì để làm gì?"

Nơi chứa chấp những thứ bị vứt bỏ. Vũng bùn của những điều dơ bẩn và tồi tệ nhất.

"Nếu ở cái xó này xuất hiện một Kiếm Tinh trẻ tuổi nhất Đế quốc, và tin đó lọt đến tai lũ người ở Khu Trên, thì chuyện gì sẽ xảy ra?"

Sẽ bị tiêu diệt.

Chúng sẽ nhìn vào xuất thân của người đó trước khi nhìn vào tài năng rực rỡ kia. Và kết cục của những người lọt vào tầm ngắm của chúng thì không cần phải nói thêm.

"Tà thuật, hắc ma pháp, tín đồ của vì sao giả mạo, kẻ phản đạo... Chúng sẽ gán cho nó đủ mọi tội danh rồi đem đi hành hình. Hoặc là khiến nó không bao giờ có thể cầm kiếm được nữa. Ông và tôi chẳng lạ gì cách hành sự của lũ Khu Trên còn gì?"

Vì Ivan từng là hiệp sĩ. Vì Offen từng giữ chức vị cao trong đoàn lính đánh thuê. Cả hai đều hiểu quá rõ quy luật vận hành của xã hội tầng trên.

"Đúng là khốn nạn thật."

"Phải, khốn nạn lắm. Và nếu hành hình, chúng có dừng lại ở mỗi mình Najin không? Cả tôi và ông cũng sẽ mất đầu."

Ivan rít một hơi thuốc lá, phả ra làn khói dài.

"Phải sống đúng với những gì được định sẵn. Cố vươn tay tới những thứ không thuộc về mình chỉ tổ rước lấy bi kịch thôi."

"Nên ông định cứ để mặc nó như vậy?"

"Thế này là vừa đủ. Nếu nó nổi bật hơn nữa, lũ Khu Trên sẽ chú ý."

"Ừm... tôi hiểu ý ông, nhưng mà..."

Offen lắc nhẹ ly rượu.

"Thằng nhóc đó đã biết dùng Mana rồi."

"..."

Bàn tay đang cầm ly rượu của Ivan bỗng cứng đờ.

"Ông nói gì cơ?"

"Nó biết dùng Mana rồi."

"Ông dạy nó?"

"Không. Tôi chưa từng dạy."

"Vậy thì làm sao...?"

Offen nhún vai.

"Tôi cũng không biết. Có vẻ trong người nó không tích tụ Mana, nhưng nó lại dùng được Mana. Mỗi khi nó di chuyển nhanh, tôi đều thấy Mana luân chuyển trong cơ thể nó."

"Chuyện đó mà cũng có thể xảy ra sao?"

"Thế nên tôi mới bảo là không hiểu nổi. Có vẻ chính Najin cũng không nhận thức được việc đó."

Najin không có Mana tích tụ trong cơ thể. Đó là sự thật hiển nhiên vì cậu chưa từng học bí pháp luyện công. Nhưng một kẻ không có Mana tích tụ lại có thể vận hành Mana để cường hóa cơ thể?

Điều đó có khả thi không?

Ivan nhíu mày.

"Có vẻ ông cũng đang nghĩ giống tôi nhỉ."

Offen cười hì hì.

Một chuyện phi lý nhưng lại có thật. Trong lịch sử nhân loại, chỉ có đúng một nhân vật duy nhất từng làm được điều này, một tồn tại phủ nhận mọi nền tảng của các bí pháp luyện Mana hiện nay.

Tinh Tọa, Thanh Gươm Tuyển Chọn.

Đại anh hùng Arthur, người dẫn dắt kỷ nguyên của nhân loại hàng trăm năm trước.

Trong tiểu sử của vị anh hùng thoát ly khỏi mọi quy luật thông thường này, có rất nhiều câu chuyện khó tin. Một trong số đó là đặc điểm đặc biệt của Arthur được nhắc đến ngay chương mở đầu của sử thi.

[Arthur không cần tích tụ Mana vẫn có thể di chuyển thần tốc nhờ sự hỗ trợ của Mana, thậm chí còn phóng ra được cả Kiếm Khí.]

Offen lầm bẩm câu nói đó. Một câu văn coi thường mọi nền tảng luyện công của thế gian.

[Mana không phải để tích tụ.]

[Mà là để thuần hóa luồng Mana đang chảy trôi trong thế gian.]

Chỉ có đúng hai câu đó để giải thích cho khả năng phi phàm của Arthur. Vì nó quá viển vông nên sử sách chính thống của Đế quốc coi đó là dã sử... nhưng trong các cuốn truyện cổ tích, nó luôn hiện hữu.

Và cả Ivan lẫn Offen đều nghĩ đến cùng một thứ. Cuốn sách mà Najin luôn mang theo bên mình, cuốn Biên niên sử Arthur, chắc chắn cũng có chép câu chuyện đó.

"Vậy..."

Ivan cười gượng

 "Ý ông là Najin đang ngộ ra Mana theo cách của Vua Arthur, một vị Tinh tú trên bầu trời sao? Chuyện này thật quá điên rồ..."

"Thì tôi cũng đâu có chắc. Chỉ là không còn cách nào khác để giải thích nên mới nói thế thôi."

Ivan im lặng.

Dù Najin đang học theo cách của Arthur hay một cách kỳ quái nào khác... thì ý nghĩa vẫn chỉ có một. Najin xuất sắc hơn ông nghĩ rất nhiều. Mọi nỗ lực trì hoãn hay che giấu của ông đều vô dụng.

"Ông có giấu giếm hay trì hoãn đến đâu cũng vô ích thôi. Chẳng mấy chốc nó sẽ phóng được Kiếm Khí. Nó đã tạo ra được những mảnh Kiếm Khí rồi. Chậm nhất là nửa năm nữa thôi."

"..."

"Khi đó, chắc chắn tin tức sẽ lọt đến Khu Trên. Và mọi chuyện ông lo sợ sẽ xảy ra."

Chúng sẽ giết Najin. Chúng sẽ tiêu diệt những kẻ liên quan. Và Offen cùng Ivan sẽ là những người đầu tiên bị "thanh trừng".

"Vì vậy, hãy chọn đi."

Offen đặt ly rượu xuống cái.

"Giết nó ngay bây giờ."

Giết nó khi nó chưa kịp bộc lộ hết tài năng. Khi ông vẫn còn có thể giết được nó.

"Hoặc là dạy cho nó đến nơi đến chốn."

Hoặc là đánh cược vào Najin.

Nếu nó có thể vượt qua cảnh giới Kiếm Tinh để đạt đến cảnh giới cao hơn nữa, thì ngay cả Khu Trên cũng không thể dễ dàng tiêu diệt nó. Vì chúng không thể vứt bỏ một cường giả ở cấp độ đó.

Nói cách khác, đây là một canh bạc.

Đứng trước hai lựa chọn đó, Ivan im lặng nhấc ly rượu lên.

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...