Tử Thần Phiêu Nguyệt
-
Chapter 104
Nghe phiên bản audio của truyện:
TỬ THẦN PHIÊU NGUYỆT CHAP 104
Sắc mặt Sử Hiệu Cảnh hết xanh lại trắng. Cảm giác ngân ty siết chặt vào da thịt khiến lão không khỏi rùng mình.
Lão không còn thời gian để hổ thẹn nữa. Bởi vì tất cả những chuyện này đều xảy ra trong nháy mắt.
Triệu Tam Thích bị kéo vào bóng tối, Tăng Sơn Vệ đã bỏ mạng. Còn lão chỉ mất vài nhịp thở đã bị kẻ kia khống chế đến nước này.
Chỉ trong khoảng thời gian ngắn ngủi đó, Phiêu Nguyệt đã từng bước áp đảo và loại bỏ các thành viên còn sống sót của Thất Tinh Đảng.
Mọi chuyện cứ như cơn ác mộng khủng khiếp không lối thoát.
Lão hiểu nếu đã dấn thân vào chốn giang hồ này, một ngày nào đó ắt sẽ đối diện với hiểm nguy, thế nhưng lão không ngờ thời điểm ấy lại đến mà không có điềm báo trước như vậy.
‘Sao lại có tên thích khách như thế trên giang hồ này cơ chứ?’
Dù bản thân đã trực tiếp kinh qua, lão vẫn không thể tin nổi.
Phiêu Nguyệt hắn ta vượt xa khỏi thường thức đối với một thích khách của lão.
Những kiến thức thông thường lão có được đều không áp dụng trong trường hợp của Phiêu Nguyệt.
Chỉ với sự tồn tại của một gã thích khách như hắn đã là ác mộng của toàn giang hồ. Vấn đề chính là võ giả ngoài thành Tứ Xuyên lại không hề hay biết chuyện này.
‘Thì ra trong thành Tứ Xuyên tồn tại một con quái vật đáng sợ như thế.’
Sử Hiệu Cảnh không dám nghĩ đến việc động thủ mà chỉ đảo tròng mắt quẩn quanh. Thu vào tầm mắt lão là gương mặt Dao Tuyết Linh đã trắng bệch đi.
Ngay khi Sử Hiệu Cảnh bị khống chế, Dao Tuyết Linh chỉ đứng yên giương mắt nhìn Phiêu Nguyệt rồi đến Sử Hiệu Cảnh.
Lão bật tiếng chửi rủa.
‘Tiện nhân chết tiệt! Đừng chỉ đứng nhìn mà mau đến cứu ta đi chứ.’
Thế nhưng vì cổ đang bị ngân ty siết chặt lấy, nên lão không thể thốt nên lời, câu chứ cứ ứ nghẹn thổn thức trong cổ họng.
Chính lúc này, Phiêu Nguyệt lên tiếng.
“Tại sao các ngươi muốn bắt đứa bé đó?”
Nghe giọng Phiêu Nguyệt vang lên, Sử Hiệu Cảnh lập tức cảm thấy sống lưng truyền tới cơn ớn lạnh.
Dao Tuyết Linh cứ lắp ba lắp bắp không nói nổi nên lời.
Nàng ta cố gắng thốt ra mấy chữ không biết gì cả.
Chỉ vì Sử Hiệu Cảnh đã nhận được ủy thác nên họ buộc phải làm, chẳng để tâm sự thật là gì.
Phiêu Nguyệt đánh một đường mắt sang Sử Hiệu Cảnh.
“Nói đi!”
Ngân ty siết lấy cổ Sử Hiệu Cảnh đã nới lỏng đôi chút.
“Khụ! Ta, ta cũng không rõ. Ta chỉ nhận ủy thác… khụ!”
Lúc này ngân ty càng siết chặt lấy cổ lão hơn.
Đôi mắt Sử Hữu Cảnh lập tức lòi cả ra ngoài, trông vô cùng khiếp đảm.
Phiêu Nguyệt hắn chỉ cần nghe tiếng thở cũng đủ biết đối phương đang nói thật hay nói dối.
Lúc nãy tiếng tim Sử Hiệu Cảnh đập có chút bất an, hắn nhận ra ngay lão ta đang nói dối.
“Ta không hỏi hai lần. Là ai đã xúi giục các ngươi?”
“Khực!”
Gương mặt Sử Hiệu Cảnh lúc này đã đỏ bừng cả lên.
Nhìn cảnh tượng lão ta sắp tắt thở đến nơi, Dao Tuyết Linh liền cắn chặt môi.
“Khoan đã! Chúng ta nói chuyện chút đi.”
“Thì đang nói chuyện đây này.”
“Ý ta là nói chuyện nhẹ nhàng, không bạo lực…”
Dao Tuyết Linh vứt thanh kiếm đang cầm trong tay xuống đất.
Sau khi nàng giơ hai tay xác nhận đã không còn vũ khí, nàng cẩn thận di chuyển về phía Phiêu Nguyệt.
Mỗi một bước chân đều thể hiện nét quyến rũ từ thân hình gợi cảm của mình.
Ánh mắt Phiêu Nguyệt tự động chuyển hướng đến bộ ngực nàng. Nụ cười liền nở trên môi Dao Tuyết Linh.
‘Ngươi cũng là nam nhân kia mà.’
Dao Tuyết Linh vô cùng tự tin rằng đã là nam nhân thì dù có là Ngọc Hoàng Thượng Đế cũng sẽ bị nàng ta mê hoặc.
Nàng ta cố gắng dụ hoặc Phiêu Nguyệt bằng cử chỉ và biểu cảm đầy sức hút nhất mà nàng có thể thể hiện lúc này. Và nàng trao đổi ánh mắt với Sử Hiệu Cảnh.
Chỉ cần nhìn ánh mắt, họ đã thông tỏ được ý định của đối phương.
Ngay cả trong tình thế đến thở cũng chật vật khó khăn, Sử Hiệu Cảnh vẫn nắm bắt được ý muốn của Dao Tuyết Linh mà gật đầu.
Bộp!
Dao Tuyết Linh liền cởi bỏ lớp áo ngoài ra.
Lập tức, bờ ngực trắng ngần lồ lộ ra trước mắt.
“Chỉ cần đại hiệp thả lỏng một chút, chúng ta sẽ trải qua thời gian tuyệt vời cùng nhau. Ta rất ghét bầu không khí nguy hiểm thế này. Ta sẽ cho đại hiệp cảm nhận được cái gì gọi là khoái lạc nhất trên thế gian này.”
Diễm khí của Dao Tuyết Linh lập tức bùng nổ.
Ánh mắt mơ màng, cử chỉ mê hoặc chết người, từng bước từng bước như muốn cướp hồn đoạt phách Phiêu Nguyệt.
Bất kỳ gã nam nhân nào cũng không thể thắng nổi sự cám dỗ này.
Chí ít, những nam nhân đã bị Dao Tuyết Linh câu mất linh hồn từ trước đến nay nhìn thấy dáng vẻ này của nàng cũng sẽ không kìm được mà quỳ mọp xuống váy nàng.
Dao Tuyết Linh nghĩ rằng lần này cũng thế, nàng nở nụ cười xinh đẹp và quyến rũ nhất, sau đó chầm chậm tiến về phía Phiêu Nguyệt.
Dường như mỹ nhân kế của nàng ta có chút tác dụng, ngân ty đang siết trên cổ Sử Hiệu Cảnh dần thả lỏng hơn.
‘Cơ hội đây rồi.’
Sử Hiệu Cảnh xoay người nhanh như thiểm điện, lập tức tung ra song chưởng.
Rầmm!
Chưởng lực vận tất cả công lực trên cơ thể đánh thẳng vào ngực Phiêu Nguyệt.
Trong chớp mắt, Sử Hiệu Cảnh nhận ra có gì đó không đúng. Bởi vì lão chẳng cảm nhận được bất kỳ cảm giác nào trên hai tay cả.
“Phía sau! Ca ca.”
Đột nhiên Dao Tuyết Linh gấp gáp hét lên.
Sử Hiệu Cảnh theo bản năng xoay người về sau. Thế nhưng lần này lão vẫn không hề nhìn thấy Phiêu Nguyệt đâu.
Dao Tuyết Linh nhìn bộ dạng Sử Hiệu Cảnh, ánh mắt nàng tràn ngập khiếp đảm. Chính xác nàng đang dán chặt mắt vào nam nhân đứng phía sau Sử Hiệu Cảnh hệt như một u linh.
Từ đầu chí cuối, Phiêu Nguyệt đã ở phía sau Sử Hiệu Cảnh. Thế nhưng, Sử Hiệu Cảnh nào biết sự thật đó.
“Phía, phía sau…”
Dao Tuyết Linh không kịp nói dứt câu. Bởi vì có một luồng sáng vừa lao thẳng vào trán nàng ta.
“Dao muội!”
Tiếng thét thảm thiết của Sử Hiệu Cảnh như muốn xé toạc bầu trời đêm.
Trán Dao Tuyết Linh bị U Linh Chủy cắm phập vào không chút thương tiếc.
Cả người Dao Tuyết Linh đổ gục mà không hề hay biết chuyện gì xảy ra.
Sau khi Dao Tuyết Linh bị hạ, Sử Hiệu Cảnh lập tức bộc phát như mất hết lý trí.
“Ư aa! Tên khốn điên rồ! Ta giết ngươi! Ta phải lấy mạng chó nhà ngươi.”
Lão không còn phân định trước sau, cứ điên cuồng tung chưởng lực.
Rầm! Rầm!
Mọi thứ hứng phải chưởng lực của lão đều bị phá hủy đến thảm thương. Thế nhưng không một đòn nào của lão chạm được vào người Phiêu Nguyệt cả.
Phiêu Nguyệt thi triển Xà Hành Bộ tránh tất cả các chưởng lực, sau đó hắn bất ngờ giáng nhất kích vào ngực Sử Hiệu Cảnh.
Phá Ngọc (破玉) - chiêu thức tập trung tất cả sức mạnh vào một điểm.
Rầm!
Cùng với tiếng nổ long trời, Sử Hiệu Cảnh bị đánh văng ra xa.
Trên ngực Sử Hiệu Cảnh xuất hiện một lỗ thủng to tướng.
“Ngươi, ngươi….”
Sử Hiệu Cảnh nằm gục trên đất, đôi mắt vẫn chăm chăm nhìn về phía Phiêu Nguyệt.
Dáng vẻ thu vào tầm mắt lão thật không giống con người chút nào.
Phiêu Nguyệt ném cho Sử Hiệu Cảnh một ánh mắt lạnh tanh rồi xoay người rời đi.
Thất Tinh Đảng vừa vào Thành Đô đã bị tuyệt diệt.
Chỉ trong một đêm, nhóm võ giả nổi danh ở tỉnh Hồ Nam đã bị cướp đi mạng sống.
Đây là sự việc gây chấn động cho những võ giả trên giang hồ, thế nhưng Phiêu Nguyệt, kẻ gây ra mọi sự mặt mày vẫn vô cảm lạnh lùng.
Đối với Phiêu Nguyệt, hắn không để tâm đến những thứ như danh tiếng hay xuất thân giang hồ.
Trong mắt hắn chỉ có hai loại người.
Người có thể và không thể giết.
Và hôm nay hắn đã xác nhận.
Rằng không có ai mà hắn không thể giết được cả.
Phiêu Nguyệt biến mất, trong tay hắn chính là Nam Thần Vũ.
Sau khi hắn rời khỏi, có một đôi nam nữ xuất hiện tại nơi Sử Hiệu Cảnh và Dao Tuyết Linh bị giết.
“Trời ạ!”
Nhìn thấy thi thể Sử Hiệu Cảnh, đôi mắt Vô Ảnh Tu Sĩ Lưu Thần Phong không giấu nổi nét kinh ngạc.
Ông không ngậm nổi miệng khi nhìn thi thể Sử Hiệu Cảnh và Dao Tuyết Linh trên nền đất lạnh lẽo. Đương nhiên Lý Tiểu Hạ đi cùng Lưu Thần Phong cũng thế.
“Thất… Thất Tinh Đảng bị tuyệt diệt rồi ư? Do một người làm thật sao? Chuyện này có vô lý quá không chứ?”
Việc này đã vượt quá thường thức của nàng.
Nếu không tận mắt chứng kiến, nàng tuyệt đối không bao giờ tin cảnh tượng trước mặt mình là sự thật.
Lưu Thần Phong mơ hồ lẩm bẩm.
“Tai ương đã ập xuống nơi Thành Đô này rồi. Phải làm sao đây?”
****
Phiêu Nguyệt ôm lấy Nam Thần Vũ rời khỏi hiện trường.
Sắc mặt Phiêu Nguyệt nhìn Nam Thần Vũ đang bất tỉnh không mấy sáng sủa.
Nam Thần Vũ người đã hóa huyết sắc sau cơn bạo phát của Sử Hiệu Cảnh. Thế nhưng, nếu nhìn kỹ sẽ thấy vết thương trên người hắn đang lành lại với tốc độ đáng sợ. Một số chỗ đã lành hẳn chỉ để lại vài vết sẹo.
Cảnh tượng này quả nhiên không thể hiểu theo thường thức được.
Chính Phiêu Nguyệt hắn cũng đã phủ nhận thường thức của người khác, thế nhưng Nam Thần Vũ này thậm chí còn đáng sợ hơn như vậy.
‘Ngươi là Quỷ Vương à?’
Hồng Hữu Tân từng chỉ vào hắn và bảo đây hắn chính là người thần bí nhất trên giang hồ.
Không chỉ vì cảnh giới võ công thượng thừa của hắn.
Mà vì nhiều người tin rằng hắn có bí quyết bất lão bất tử.
Phiêu Nguyệt chỉ lắc đầu phủ nhận.
Bởi lẽ đó chỉ là suy nghĩ vô căn cứ.
Nếu đã sinh ra là con người thì sao tránh khỏi vòng lặp sinh lão bệnh tử của tự nhiên được cơ chứ? Hắn không rõ có thể khước từ quá trình đó hay không, thế nhưng giả như chuyện ấy có khả thi đi chăng nữa, hắn không biết cái giá phải trả đắt đến mức nào.
Ánh mắt vô cảm của Phiêu Nguyệt đột nhiên hướng thẳng về trước.
Có ai đó đang đi ngược lại hướng hắn đi tiến tới.
Lần đầu tiên trên mặt Phiêu Nguyệt xuất hiện nếp nhăn giữa mi tâm.
Rõ ràng hắn thoáng thấy bóng dáng ai đó nhưng tuyệt nhiên không cảm nhận được dấu vết nào của kẻ kia.
Từ trước đến nay chỉ có người khác không cảm nhận được sự tồn tại của hắn chứ không có chuyện hắn không nhận ra dấu hiệu của đối phương.
Tất cả dây thần kinh trên người Phiêu Nguyệt đều căng cả ra.
Hắn khuếch trương giác quan, dây thần kinh sắc bén hệt như con nhím xù lông.
Xoẹt!
Thế nhưng giác quan của Phiêu Nguyệt đã chặn đứng giữa chừng.
Một thứ gì đó mờ nhạt tựa sương mù che đi giác quan của Phiêu Nguyệt khiến hắn không nắm bắt được tình hình trước mặt.
Đồng tử Phiêu Nguyệt lập tức lóe lên tia sáng.
Lần đầu hắn cảm nhận được cảm giác khủng hoảng khó tin như thế.
Cơ bắp tự động căng cứng lại, sức lực dồn cả vào vai.
Hắn đặt Nam Thần Vũ sang một bên rồi tìm một nơi cao quan sát kẻ đang tiến tới.
Đột nhiên, có cơn gió thổi đến cuốn lấy toàn thân Phiêu Nguyệt.
Làn gió mát lạnh này mang tới cho hắn cảm giác vô cùng kỳ quái.
Làn gió bao trùm lấy ý chí, lướt qua toàn thân Phiêu Nguyệt. Xích quang trong mắt hắn ngày càng đậm hơn. Bây giờ chỉ còn lại hai luồng ánh sáng đỏ lơ lửng trong bóng tối.
Trong khoảnh khắc, hắn cảm nhận được sự tồn tại của đối phương.
Phiêu Nguyệt lần nữa khuếch đại giác quan toàn thân. Hắn liền cảm nhận cơn gió mạnh xoẹt qua toàn thân.
Cảm giác này đối với Phiêu Nguyệt không hề có chút lạ lẫm. Hệt như cách loài rắn cảm nhận, đánh giá và nắm bắt đối phương bằng cả cơ thể.
Cơn gió cố ý lướt khắp người Phiêu Nguyệt để nắm bắt hắn. Chính xác là người đang điều khiển cơn gió này muốn thăm dò tất thảy con người Phiêu Nguyệt.
Thế nhưng đối phương không hề hay biết.
Phiêu Nguyệt vốn không phải kẻ thích bộc lộ nội tâm với người khác.
Trái lại, khí tức trên người Phiêu Nguyệt bắt đầu chuyển động.
Cơn gió lướt khắp người hắn liền bị kìm hãm và quay ngược lại hướng ban đầu.
Giống như giọt mực nước rơi xuống hóa bẩn chậu nước sạch, công lực tối tăm của Phiêu Nguyệt đã làm ngọn gió nhiễm bẩn và quay trở lại nơi khởi phát.
Công lực Phiêu Nguyệt di chuyển không ngừng nghỉ hệt như loài rắn chỉ.
“Huýt!”
Tiếng huýt sáo vang lên từ phía kẻ đối diện vốn muốn thăm dò Phiêu Nguyệt.
Mặc dù vẫn chưa thấy mặt mũi, nhưng Phiêu Nguyệt cảm nhận được toàn thân đối phương có vẻ đã thất bại trong hành động lần này.
Đối phương lập tức thu cơn gió cắt đứt liên kết với Phiêu Nguyệt. Thế nhưng, Phiêu Nguyệt nào muốn để mặc như thế.
Công lực Phiêu Nguyệt không ngừng bám vào ngọn gió. Hệt như hàng ngàn con rắn chỉ đuổi bám theo con mồi không buông.
Phiêu Nguyệt lặp lại hành động hệt như đối phương đã làm, cố gắng dùng cơn gió để nắm bắt kẻ kia.
Hành động này chẳng khác gì một sự lăng mạ đối với đối phương.
Thế nhưng, Phiêu Nguyệt không để tâm đến những điều nhỏ nhặt ấy.
Kẻ kia đã giở trò với hắn trước, hắn chỉ dùng chiêu gậy ông đập lưng ông mà thôi.
Hắn không hề để tâm đến thứ cảm xúc mang tên tội lỗi.
Đây là một cuộc chiến.
Phiêu Nguyệt hắn sẽ làm bất cứ điều gì để giành được phần thắng về tay. Ngay cả đánh cắp thủ pháp của đối thủ hắn cũng không từ.
Có bị cho là hèn hạ, vô liêm sỉ cũng chẳng sao.
Chỉ cần bản thân sống sót là được.
Cho dù tu vi cảnh giới của hắn đã đạt đến đỉnh cao thế nào, hắn vẫn không thể an tâm mà sống.
Nếu có thứ hay hơn, hắn nhất định phải học, phải cướp lấy để tiến lên vị trí cao hơn.
Chính lúc đó, tiếng sư tử hống từ phía đối phương vang lên chấn động cả trời đất.
"Haa(喝)!"
Tiếng gầm vang dội cả trời đất tựa hồ muốn nuốt trọn lấy Phiêu Nguyệt trong tích tắc.
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook