Nghe phiên bản audio của truyện:

Chap 105

 

Đầu óc của hắn trở nên choáng váng trong giây lát.

Tiếng thét của đối phương làm rung chuyển cả não bộ của Phiêu Nguyệt. Cảm giác như cái chuông khổng lồ mà hắn chui vào đã bị đánh một cái thật mạnh vậy.

Xích quang trong mắt Phiêu Nguyệt trở nên nhạt dần. Nhưng chỉ một lúc sau, xích quang lại bùng lên một cách mạnh mẽ.

Hắn đã dùng Phân Lôi Thu Hồn Tâm Pháp để ngăn cho ý thức không bị mất đi.

Trong mắt Phiêu Nguyệt lúc này đầy sát khí.

Hắn còn chưa thấy được mặt của đối phương.

Nhưng điều đó lúc này không quan trọng một chút nào.

Điều quan trọng hơn cả chính là hắn đang bị tấn công.

Phựt!

Phiêu Nguyệt biết mất.

Nơi mà hắn ta xuất hiện trở lại chính là ngay trước mặt của đối thủ.

Phiêu Nguyệt đã thi triển Hắc Lôi.

Két két!

Tai của Phiêu Nguyệt bị ù đi.

Đây là hiện tượng xảy ra khi hắn gia tốc suy nghĩ bằng Tâm Tốc.

Dòng chảy thời gian như đang chảy chậm lại.

Trong dòng chảy chậm rãi ấy, chỉ có Phiêu Nguyệt là đang di chuyển thật nhanh chóng.

Vừa tấn công đối thủ, vừa phân tích, vừa đào sâu mọi chuyện cùng một lúc.

Đó là một hành động điên rồ mà một võ giả bình thường đến suy nghĩ thôi cũng không dám. Nhưng Phiêu Nguyệt đã biến chuyện không thể thành có thể với cơ thể đã được tôi luyện vượt quá giới hạn của con người.

Hắn dần thấy rõ được gương mặt của đối phương.

Nam nhân đó khoảng ngoài 40 tuổi, vóc dáng cường tráng, y mặc trường bào màu trắng, bên hông đeo một thanh trường kiếm, những ngón tay của y dài và thanh tú.

Từng bước di chuyển của y nhẹ tựa mây bay, ánh mắt sắc lẹm chẳng khác gì một con hổ.

Chỉ trong chốc lát, một loạt thông tin được truyền vào đầu của Phiêu Nguyệt.

Nhưng vẻ ngoài của đối phương hoàn toàn chẳng có gì quan trọng đối với Phiêu Nguyệt cả.

Điều quan trọng là đối phương là kẻ mạnh.

Một nam nhân cực mạnh đầu tiên mà Phiêu Nguyệt phải đối mặt kể từ khi hắn ra ngoài thế giới này.

Không giết được y thì hắn sẽ chết.

Xoẹt!

Phiêu Nguyệt phóng Thu Hồn Ti ra.

Cho tới nay, Thu Hồn Ti chưa bao giờ phản bội lòng tin của Phiêu Nguyệt cả.

Rầm!

Nhưng lần này, nó đã làm Phiêu Nguyệt hoàn toàn thất vọng.

Khí công trước mặt nam nhân bùng nổ khiến cho Thu Hồn Ti bị thổi bay tứ tung.

“Đúng là một kẻ kỳ quái.”

Nam nhân kia vung kiếm.

Lúc này, Phiêu Nguyệt cảm nhận được một phần không khí đã biến đối.

Xoẹt xoẹt!

Phần không khí xoay tít đó như biến đổi thành hàng trăm, hàng ngàn lưỡi kiếm sắc bén tấn công Phiêu Nguyệt.

Phiêu Nguyệt lúc này hệt như đang bị nhốt trong một chiếc cối xay với hàng ngàn thanh kiếm được cắm ngược đang chĩa thẳng vào hắn.

Phong cảnh lúc này như hệt như ngày tận thế.

Một phong cảnh mà đến tưởng tượng thôi cũng không có ai dám tưởng tượng.

Nó dường như không nằm trong lĩnh vực võ thuật nữa, nó đã chạm gần tới sự tạo hóa của thần rồi.

Ít nhất thì Phiêu Nguyệt cảm thấy như thế.

Nhưng Phiêu Nguyệt không tuyệt vọng.

Vì ngay cả trong tình huống tuyệt vọng hơn như thế này, Phiêu Nguyệt vẫn kiên trì và sống sót.

Phiêu Nguyệt đã phải ăn rêu và ăn rắn sống. Những trải nghiệm đó khiến cho Phiêu Nguyệt không hề bị dao động ngay cả trong tình huống tuyệt vọng nhất.

Phiêu Nguyệt lúc này hệt như một con quỷ đói.

Cơn gió sắc như dao bay đến xé toạc cả y phục hắn, chém vào da thịt hắn khiến cho máu của hắn chảy ra không ngừng nhưng hắn vẫn không dừng lại, vẫn một mực tiến lên phía trước.

Việc làm của Phiêu Nguyệt khiến cho đối phương không ngừng cảm thán.

“Hờ! Ngươi có thể chịu đựng được sao?”

Thứ mà y vừa thi triển chính là tuyệt kỹ mà y tâm đắc nhất - Phong Dương Kiếm.

Từng lưỡi kiếm trong cơn gió quét mạnh về phía Phiêu Nguyệt chính là kết tinh của khí mà y tỏa ra.

Đây là một tuyệt kỹ đỉnh cao. Phải có một lượng nội công lớn gần như vô hạn hỗ trợ phía sau thì mới có thể thi triển được.

Sau khi y luyện thành Phong Dương Kiếm, chưa có một ai có thể chịu được quá mười giây cả, nhưng Phiêu Nguyệt đã chịu đựng được hơn mấy chục giây rồi.

Không, lúc này Phiêu Nguyệt không đơn thuần chỉ có chịu đựng, mà hắn còn đang phản công nữa.

Mới ban nãy thôi hắn còn gấp gáp để tránh né y, nhưng giờ hắn đã chuyển sang thế tấn công rồi.

‘Chỉ trong bấy nhiêu đó thời gian mà hắn có thể phân tích được cách phá hủy đòn tấn công của ta và tìm ra một con đường sống sao?’

Rõ ràng là võ công của Phiêu Nguyệt không hề bình thường.

Y có rất nhiều kinh nghiệm vì đã chu du trong giang hồ đã lâu.

Hầu hết những võ công trong suốt 100 gần đây đều nằm trong tầm hiểu biết của y. Nhưng y chưa từng thấy bất cứ một loại võ công nào giống như loại võ công mà Phiêu Nguyệt đang thi triển cả.

Điều đó chứng tỏ võ công của Phiêu Nguyệt rất khác biệt và độc đáo.

Cái cách mà hắn ta ẩn mình trong bóng tối rồi bất thình lình xuất hiện thật giống với Bất Động Thần Pháp của Phật Môn.

Bùm!

Cú đấm của Phiêu Nguyệt phá vỡ Phong Dương Kiếm. Ngay sau đó, một luồng khí tức lạnh lẽo tỏa ra.

Khí tức lạnh lẽo luồn lách qua Phong Dương Kiếm như một con rắn chỉ luồn lách qua từng lỗ nhỏ đang nhắm thẳng vào mạng sống của y.

Đây là một thứ quái công mà y chưa từng được nghe hay nhìn thấy bao giờ.

Nếu không gặp được Phiêu Nguyệt, có lẽ y cũng không nghĩ đến một thứ võ công như thế này có tồn tại trên đời.

Xoẹt xoẹt!

Từ cơ thể của Phiêu Nguyệt phát ra những âm thanh đáng sợ.

Đó là âm thanh Thu Hồn Ti va chạm với Phong Dương Kiếm.

Chỉ trong chốc lát, toàn thân của y trở nên tê nhức như thể bị sét đánh trúng.

Đấy là do Lôi Lưu đã kích thích dây thần kinh của y.

‘Chuyện gì thế?’

Y trố mắt ra nhìn Phiêu Nguyệt.

Phiêu Nguyệt lúc này như đang rơi vào trạng thái Vô Ngã Chi Cảnh.

Tâm trí của hắn chỉ tập trung vào việc phá vỡ cơn gió sắc lẹm của Phong Dương Kiếm.

Thu Hồn Ti đã lấy đi mạng của biết bao nhiêu người đang đối đầu với Phong Dương Kiếm.

Thu Hồn Ti được làm bằng khí, có hình dạng như một sợi chỉ. Với hình dạng này thì sẽ bị ảnh hưởng bởi gió rất nhiều. Cũng chính vì vậy mà Thu Hồn Ti lúc này đang bị gió đẩy đi tứ phương.

Phiêu Nguyệt dốc hết sức nghĩ cách để kiểm soát Thu Hồn Ti. Hắn cứ nghĩ, nghĩ mãi xem hắn có thể làm được gì vào lúc này.

Chuyện này nghe thì vô lý, nhưng hoàn toàn có khả năng đối với Phiêu Nguyệt. Vì hắn đã bước vào thế giới của Tâm Tốc.

Suy nghĩ và khả năng phân tích tình huống hiện tại của hắn nhanh gấp mấy lần người bình thường, và cuối cùng, hắn cũng nghĩ ra được cách để hạn chế khuyết điểm của Thu Hồn Ti.

‘Truyền Lôi Lực vào Thu Hồn Ti.’

Nguyên mẫu của Phân Lôi Thu Hồn Tâm Pháp là Phân Lôi Tâm Pháp có khả năng kích thích các dây thần kinh bằng Lôi Lực khiến cho chúng phản ứng nhanh hơn gấp mấy lần bình thường.

Mặc dù hắn đã dùng Phân Lôi Thu Hồn Tâm Pháp để tái sinh sau khi bị rơi vào hang rắn nên phần lớn diện mạo vốn có của hắn đã biến mất. Nhưng cốt lõi của việc sử dụng Lôi Lực vẫn còn đó.

Phiêu Nguyệt nâng cao Lôi Lực rồi truyền vào Thu Hồn Ti.

Sau đó, ngay cả trong cơn gió dữ dội, Thu Hồn Ti vẫn bay về phía trước mà không bị lay động.

Xoẹt xoẹt!

Hàng loạt Thu Hồn Ti được phóng ra ngoài, Lôi Lực leo lên Thu Hồn Ti và phóng về phía trước.

Những tia lửa ánh lên khi Lôi Lực va chạm vào không khí.

Lần đầu tiên trong đời, y thấy được cảnh tượng như thế này.

‘Có vẻ như càng ngày càng thú vị rồi đây.’

Vấn đề ở đây là Lôi Lực được bao bọc quanh Thu Hồn Ti lúc này sẽ kết hợp cùng với Lôi Khí khiến cho nó trở nên mạnh mẽ hơn.

Xoẹt! Xoẹt!

Từng tia lửa lập lòe gây cảm giác uy hiếp cho người xem.

‘Hờ! Thế là ta đã giúp hắn phát huy hết sức mạnh tiềm ẩn của hắn đấy sao?’

Y tặc lưỡi.

Lần đầu tiên trong đời y gặp phải trường hợp như thế này.

Y đã gặp được vô số những võ giả trên chốn giang hồ này, trong số đó có rất nhiều người sở hữu võ công thâm sâu và tài năng đáng ngưỡng mộ. Nhưng không có ai trong số họ có thể khai hóa tài năng với tốc độ đáng kinh ngạc như nam nhân đang đứng trước mặt ông lúc này cả.

‘Nếu cứ như này mãi thì ta sẽ bị bắt ngược lại mất.’

Thực ra y muốn kéo dài thời gian để quan sát Phiêu Nguyệt thêm một chút nữa nhưng nếu làm vậy thì y sẽ không còn đường lui mất.

“Hây!”

Y hô lớn rồi vung kiếm loạn xạ trong không trung.

Âm thanh kỳ lạ phát ra. Từng làn gió được y gom lại tạo thành hình dạng của một cây kiếm.

Đó chính là Phong Kiếm được tạo ra từ gió.

Xoẹt xoẹt!

Phong Kiếm cứ thế mà bổ xuống Phiêu Nguyệt.

‘Kết thúc rồi sao?’

Y khẽ nheo mắt nhìn về nơi mà Phiêu Nguyệt đã đứng ban nãy.

Phong Kiếm mà y thi triển khiến cho bụi bay mịt mù, che khuất cả tầm nhìn của y.

Bỗng nhiên, y cảm thấy dưới chân của mình hơi nhói nhói.

Nét mặt của y dần trở nên kỳ lạ.

Vì y đã nhìn thấy được sợi chỉ vô hình đang quấn lấy cổ chân mình.

Sợi chỉ đó chính là Thu Hồn Ti.

Thật ngạc nhiên vì Phiêu Nguyệt vẫn còn sống. Thu Hồn Ti đang quấn lấy chân y chính là minh chứng của việc đó.

Roẹt!

Lôi Lực bao quanh Thu Hồn Ti chảy vào cơ thể của y.

Y vội vàng thi triển Phong Dương Kiếm để cắt đứt Thu Hồn Ti rồi vội vàng nhảy về phía sau.

Nhưng dường như Lôi Lực khiến cho não bộ của y bị tê liệt trong giây lát.

“Hờ! Không ngờ lại có một kẻ nhanh trí như vậy?”

Y chẳng biết nói gì nữa.

Làn bụi biến mất, dáng vẻ của Phiêu Nguyệt hiện ra.

Cơ thể hắn lúc này gần như nhuộm đầy máu. Uy lực khủng khiếp của Phong Kiếm khiến cho hắn bị thương nghiêm trọng.

Từ khi ra ngoài giang hồ đến giờ, đây là lần đầu tiên hắn bị đả thương nghiêm trọng đến vậy. Nhưng đôi mắt của Phiêu Nguyệt vẫn lạnh lẽo như ban đầu.

Y thở dài khi nhìn thấy Phiêu Nguyệt.

“Sao ông trời lại để cho một người như ngươi xuất hiện trên thế giới này chứ. Lão già này thực không hiểu ông trời đang nghĩ gì mà.”

Đòn tấn công ban nãy chứa đứng đầy sát ý.

Y đã thi triển chiêu thức để giết chết Phiêu Nguyệt. Nhưng Phiêu Nguyệt vẫn sống.

Không những còn sống, mà hắn còn phản công lại y.

Lần đầu tiên, y đối đầu với một kẻ thù như Phiêu Nguyệt.

Ít nhất thì không có một ai ở độ tuổi của Phiêu Nguyệt có thể đối ứng như thế với y.

‘Đây là cơ hội ngàn vàng nếu muốn giết hắn.’

Trong lúc chiến đấu với y mà Phiêu Nguyệt vẫn có thể phát giác ra điểm mạnh của mình và phát huy nó.

Không biết khi khoảnh khắc này trôi qua thì Phiêu Nguyệt còn trở nên đáng sợ đến mức nào nữa, đến nghĩ thôi y cũng không dám nghĩ.

Ngay cả khi biết rõ sự thật đó mà y vẫn không thể tiến lên phía trước được.

‘Có thể giết được hắn. Nhưng nếu thế thì mình cũng không đảm bảo bản thân có thể toàn mạng.’

Chỉ cần nhìn vào mắt hắn thôi, y cũng đủ hiểu.

Trong đôi mắt vô hồn ấy chẳng có chút gì gọi là sợ hãi.

Bên trong ấy chỉ có sát ý muốn đối phương phải trả một cái giá thích đáng bằng mọi cách.

Dù đã tung hoành trong giang hồ mấy chục năm, nhưng đã lâu rồi hắn mới lại thấy được một người sở hữu đôi mắt như thế này.

Ánh mắt của Phiêu Nguyệt khiến y nhớ đến một đoạn ký ức về một khoảng thời gian rất lâu trước đây. Và y cũng nghĩ về chính bản thân mình.

Khi còn trẻ, y cũng không sợ việc mình bị thương. Nhưng khi cơ thể đã thỏa hiệp với thời gian, y chẳng muốn bản thân mình bị thương một chút nào nữa.

Hơn tất cả, y nghĩ y gặp được Phiêu Nguyệt ở nơi này không phải là chuyện ngẫu nhiên.

“Chậc! Trời cao thâm sâu quá khiến cho bộ óc nhỏ bé của con người này chẳng hiểu được gì cả… Ta cũng không biết mình sẽ phải hối hận về quyết định ngày hôm nay hay là ngược lại đây.”

Y tặc lưỡi rồi vươn tay. Ngay lúc đó, cơ thể của Nam Thần Vũ bỗng bay lơ lửng về phía của y.

Đó chính là tuyệt kỹ Hư Không Nhiếp Vật.

“Dừng lại!”

Phiêu Nguyệt lao tới định cướp lấy Nam Thần Vũ nhưng y đã nhanh chóng thi triển Phong Bích để ngăn không cho Phiêu Nguyệt tiếp cận.

Một cơn bão nổi lên giữa khoảng cách của y và Phiêu Nguyệt.

Phiêu Nguyệt dừng lại vì hắn biết nếu hắn bị cuốn đi thì sẽ biến thành thịt băm mất.

Y mở miệng.

“Ngươi tên gì?”

“...”

“Ngươi hèn đến vậy sao, đến cả dũng khí để nói ra tên mình cũng không có?”

“Chẳng phải ngươi mới là người nên giới thiệu trước thì mới phải phép sao?”

“Hahaha! Cũng đúng. Ta là Phong Tôn.”

“Phong Tôn?”

“Có vẻ như lần đầu ngươi nghe thấy cái tên này. Sau này cứ hỏi người có hiểu biết về giang hồ thử xem. Hẳn người đó sẽ biết rõ về ta đấy.”

“Không quan tâm. Tại sao ngươi lại muốn dẫn tiểu tử ấy đi?”

“Để bảo vệ hắn.”

“Bảo vệ? Bảo vệ khỏi gì?”

“Xin thứ lỗi. Ta không thể nói ra điều đó được.”

“Vậy thì ta không cho ngươi dẫn tiểu tử ấy đi được.”

“Tên tiểu tử kia! Ta có dẫn tiểu tử này đi hay không thì cũng không cần sự cho phép của ngươi.”

Phong Tôn khịt mũi.

Phiêu Nguyệt là người đầu tiên có phản ứng như thế này mặc cho y đã tiết lộ danh tính của mình.

Nếu đó là một người quen thuộc với giang hồ thì có lẽ đã bỏ chạy khi nghe thấy biệt danh Phong Tôn rồi.

Hiện tại, Phong Tôn là võ giả thần bí nhất trong giang hồ.

Trong giang hồ có Tam Tôn gồm Niên Phật Võ Tôn, Hàn Hữu Thiên Kiếm Tôn và Phong Tôn là hắn. Trong khi lai lịch của hai người kia được biết đến rộng rãi thì thông tin về Phong Tôn chỉ là một con số không.

Không một ai biết y xuất thân từ môn phái nào, thậm chí đến cả tên của y cũng không có một người nào biết.

Mặc dù y sở hữu uy lực mạnh mẽ đủ để được phong cho cái tên Phong Tôn nhưng y lại bị đối xử như một người kỳ quái vì lai lịch không rõ ràng cộng với tính cách lập dị.

Người ta gọi một người có động thái không rõ ràng cùng với việc du ngoạn cả thiên hạ như cây lục bình trôi như y là Phong Tôn. Nâng y lên ngang hàng với tuyệt đại cao thủ trong giang hồ là Niên Phật Vũ Tôn, Hàn Hữu Thiên Kiếm Tôn và những tuyệt đại cao thủ trong giang hồ hiện nay như chủ nhân của Nhị Cường môn phái, Tam Môn, Tam Bá, Tam Trang.

Phong Tôn vác Nam Thần Vũ lên vai rồi nói.

“Ta không biết làm sao tiểu tử này có thể đến được đây nhưng đây không phải là nơi mà nó nên lưu tại. Nếu tiểu tử này tiếp tục ở đây, vùng đất Tứ Xuyên này sẽ chìm vào thảm họa. Võ công của ngươi thâm sâu như vậy thì có thể tự cứu được mạng của mình nhưng những người khác thì không may mắn như vậy. Vậy nên ta sẽ bảo vệ cho tiểu tử này.”

“Sao ta có thể tin được những lời đó của ngươi?”

“Hừm! Ngươi có tin hay không ta cũng chẳng quan tâm. Ngươi tưởng ta sợ ngươi nên mới rút lui sao? Võ công của ngươi đúng là phi thường thật nhưng không có nghĩa là ngươi sẽ áp chế được tất cả mọi người.”

Phong Tôn khịt khịt mũi.

Toàn thân y đang tỏa ra khí thế đầy nguy hiểm khiến cho bất cứ ai cũng không muốn chạm vào.

Trong số những võ giả mà Phiêu Nguyệt đã gặp cho tới bây giờ, không một ai sánh bằng tên Phong Tôn đang ở trước mặt hắn. Thậm chí đệ nhất cao thủ của Thanh Thành Phái là Cao Diệp Chân Nhân cũng thua kém nhiều.

Phiêu Nguyệt nhận ra trên bầu trời cao còn có một bầu trời cao hơn nữa.

Hắn tự cảm thấy xấu hổ vì đã dương dương tự đắc rằng mình không có đối thủ ở thành Tứ Xuyên này. Nhưng hắn không hề tuyệt vọng.

Vì qua trận đối đầu với Phong Tôn, hắn nhận ra đúng là giữa hắn và Phong Tôn có chênh nhau về thực lực. Nhưng mức độ chênh lệch không lớn đến nỗi không thể thu hẹp được.

Ngược lại, hắn lại có được một điểm khởi đầu mới.

Chuyện này như một cuộc làm ăn có lời đối với Phiêu Nguyệt vậy.

Vù vù vù!

Gió nổi lên nuốt lấy Phong Tôn cùng Nam Thần Vũ.

Phong Tôn như thể trở thành một phần của gió và bay đi xa dần chỉ trong tích tắc.

“Khi thanh đao của Thiên Sát khuất bóng sau ánh hoàng hôn, một bầu trời màu máu sẽ mở ra. Tiểu tử! Hãy cẩn thận với độc tâm bên trong mình.”

Phong Tôn để lại những lời nói khó hiểu rồi biến mất.

Phiêu Nguyệt nhíu mày nhìn về phía nơi mà Phong Tôn đã biến mất.

“Ta đang bị trêu chọc đấy sao.”

Hắn đã cướp được Nam Thần Vũ từ Thất Tinh Đảng nhưng lại bị Phong Tôn cướp đi mất.

Những gì hắn có lúc này chỉ là những vết thương do Phong Tôn để lại.

Nhưng hắn không thấy tuyệt vọng hay yếu chí gì cả.

Hắn sẽ để Phong Tôn phải hối hận vì đã không giết mình.

 

 


Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương