Nghe phiên bản audio của truyện:

Chap 111

 

Lý Tiểu Hạ, Sở Văn Bình hay Viên Giai Linh. Tất cả đều là những kỳ tài tuyệt đỉnh của giang hồ. Bọn họ đã rất nổi bật từ khi còn trẻ nên đã trở thành đối tượng khiến bao người ghen tị.

Nhưng những kỳ tài tuyệt đỉnh của giang hồ lúc này lại đang nhìn vào Chân Kiếm Vũ với ánh mắt đầy ghen tị.

Không chỉ đơn thuần là vì danh tiếng vươn xa của Chân Kiếm Vũ hay võ công thâm hậu của y.

Mà trên người của Chân Kiếm Vũ có gì đó rất thu hút sự chú ý của người khác.

“Ánh hào quang sao?”

Phiêu Nguyệt nghĩ trên người của Chân Kiếm Vũ có tỏa ra ánh hào quang.

Thực ra là Chân Kiếm Vũ không hề tỏa ra ánh sáng hay là có vầng hào quang vây quanh y hay gì cả, chỉ là trên người y có một thứ gì đó vô hình khiến cho người khác không thể rời mắt khỏi y.

Đó chính là lý do tại sao Phiêu Nguyệt lại chỉ nhìn vào Chân Kiếm Vũ.

‘Thật đáng sợ!’

Đôi mắt của Phiêu Nguyệt bỗng dưng trở nên sắc bén.

Võ công của Chân Kiếm Vũ không đáng sợ.

Vì nếu chỉ xét về võ công, Phiêu Nguyệt nghĩ hắn chẳng thua kém gì Chân Kiếm Vũ cả. Nếu hắn dùng sát pháp của thích khách đúng với bản chất của hắn, hắn tự tin rằng mình có thể ám sát y.

Nhưng Phiêu Nguyệt có chết đi sống lại cũng không thể thu hút mọi người bằng vầng hào rạo rạng rỡ đến như vậy.

Phiêu Nguyệt được sinh ra trên mặt đất, nhưng lại lớn lên dưới lòng đất.

Vậy nên, bóng tối dày đặc đã ăn sâu vào người hắn ta.

Lối suy nghĩ, quan điểm nhìn nhận về thế giới cũng như là hành động của hắn đều nhuộm màu bóng đêm.

Hành động ẩn mình trong bóng tối và quan sát không ngừng đối phương của hắn là một điều mà đầu óc của một người bình thường không thể nào nghĩ đến được.

Mặt khác, Chân Kiếm Vũ đang thu hút mọi người xung quanh bằng chính sự tồn tại và vầng hào quang bẩm sinh của y.

Phiêu Nguyệt tự hỏi làm thế nào mà một người có thể có được sự tự tin và cảm giác được tồn tại như thế. Vậy nên, hắn lặng lẽ ẩn mình và quan sát Chân Kiếm Vũ.

“Tại hạ đến trễ nhất rồi sao.”

Sau đó, thêm một kỳ tài nữa gia nhập với bọn họ.

Bầu không khí tỏa ra từ nam nhân này hoàn toàn với những người từ nãy đến giờ có mặt ở đây.

Hắn ta mặc một bộ trang phục đơn giản mà các nho sinh hay bận, anh hùng vấn buộc chặt trên đầu, bên hông treo một thanh cổ kiếm.

Hắn gần 30 tuổi, bầu không khí tĩnh lặng kỳ lạ xung quanh hắn khiến cho người ta cảm thấy ấn tượng.

Nếu gọi Chân Kiếm Vũ là một vầng thái dương ấm áp thì có thể gọi hắn là vầng trăng tỏa sáng lạnh lẽo trên bầu trời đêm.

“Đến rồi sao!”

“Tiêu Vận huynh!”

Chân Kiếm Vũ và Sở Văn Bình chạy ngay đến bên nam nhân kia khi thấy hắn.

“Kiếm Vũ, Bình!”

Nam nhân mỉm cười nhìn vào hai người bọn họ.

Nam nhân ấy lúc nào cũng lạnh lùng như ánh trăng, vậy nên biệt danh của hắn cũng là Bạch Nguyệt Kiếm.

Bạch Nguyệt Kiếm Lăng Tiêu Vận.

Hắn là một thành viên của Kim Thiên Hội.

Hắn cũng là người mà Chân Kiếm Vũ tin tưởng và dựa dẫm vào nhất.

Hắn là người đã hỗ trợ Chân Kiếm Vũ và dẫn dắt Kim Thiên Hội với sự điềm tĩnh đặc hữu cùng với năng lực phán đoán vượt trội.

“Huynh đến rồi sao.”

“Oa! Tiêu Vận ca ca.”

Viên Giai Linh và Lý Tiểu Hạ cũng vui mừng chào đón Lăng Tiêu Vận.

“Lâu rồi không gặp mọi người.”

“Tiêu Vận ca ca đến muộn nhất nên hôm nay ca ca phải đãi một bữa đi.”

“Được! Mọi người cứ gọi tùy thích, tối nay ta mời.”

“Hô hô! Quả nhiên Tiêu Vận ca ca là đỉnh nhất.”

Lý Tiểu Hạ giơ ngón tay cái lên.

Lăng Tiêu Vận mỉm cười nhìn nàng.

“Thật là, thế muội đã gặp được Lưu đại hiệp chưa?”

“Muội gặp ban nãy rồi.”

“Vậy à?”

“Dạ! Cũng may là thúc thúc vẫn bình an vô sự. Muội thấy an tâm hơn rồi.”

“May thật đấy.”

Lý Tiểu Hạ gật đầu lia lịa trước câu đáp lời của Lăng Tiêu Vận.

Có lẽ vì có rất nhiều điều muốn nói mà nàng ấy nói liên tục với Lăng Tiêu Vận.

Lăng Tiêu Vận cùng mọi người ngồi vào bàn.

Ngay khi bọn họ vừa ngồi vào bàn, cả chủ quán và tiểu nhị đều xuất hiện và mang ra những món mà Tứ Hải Lâu bọn họ tự hào nhất.

Chân Kiếm Vũ từ nãy đến giờ vẫn nhìn vào đồ ăn mà không nói một lời bỗng nhiên lại ngẩng đầu lên rồi nhìn chằm chằm về một nơi nào đó.

Viên Giai Linh ngờ vực nhìn Chân Kiếm Vũ rồi hỏi.

“Có chuyện gì sao?”

“Ta cảm nhận được ánh mắt của ai đó…”

“Tất cả những người trong khách điếm đều đang nhìn chúng ta mà. Chắc là một trong số đó thôi?”

“Có lẽ vậy.”

Chân Kiếm Vũ gật đầu và nhìn đi chỗ khác. Thế nhưng, sự nghi ngờ trong đôi mắt của y vẫn không hề biến mất.

‘Không! Rõ ràng là có một ánh mắt nào đó rất khác lạ.’

Cảm giác lạnh lẽo đến nổi da gà vẫn còn vương trên da của y.

Ánh mắt mà y cảm nhận được tuyệt đối không phải từ những đang ở trong khách điếm lúc này.

‘Rõ ràng là có kẻ nào đó.’

***

Phiêu Nguyệt rời hỏi Tứ Hải Lâu rồi bước đi lặng lẽ.

Hắn rời đi vì nghĩ rằng hắn cảm giác được rằng hắn sẽ bị Chân Kiếm Vũ phát giác nếu còn ở lại Tứ Hải Lâu thêm một giây nào nữa.

‘Chân Kiếm Vũ, Kim Thiên Hội...’

Có lẽ bọn họ đến Thành Đô không phải vì du ngoạn.

Ngay từ đầu, khu vực của bọn họ đã cách xa Thành Đô đến mức còn không có điểm liên lạc với nhau.

Vậy nên, khả năng cao là bọn họ vào Thành Đô vì mục đích nào đó.

Bây giờ hắn phải tìm hiểu mục đích của bọn họ khi vào Thành Đô là gì trước đã.

‘Chắc là đang tìm hiểu rồi.’

Phiêu Nguyệt nhớ đến Thu Hương và Cao tổng quản.

Họ là những người có năng lực.

Không biết chừng, bọn họ đã tìm hiểu mục đích đến Thành Đô của những người kia rồi cũng nên.

Tất cả những việc mà Phiêu Nguyệt phải làm bây giờ là sinh hoạt như thường ngày và chờ đợi thông tin mà họ mang về cho hắn.

Sau khi xác nhận không có ai ở xung quanh, Phiêu Nguyệt vuốt ve gương mặt của mình. Ngay lập tức, gương mặt của hắn biến đổi.

Một gương mặt nam nhân với những đường nét bình thường dễ thấy ở xung quanh hắn hiện ra.

Chiếc mũi thấp cùng với đôi mắt xếch.

Trong số những người đi ngang qua, có mười người thì phải đến bảy tám người sở hữu dung mạo như thế này rồi.

Cũng chính vì thế nên chẳng có ai để ý đến Phiêu Nguyệt cả.

Phiêu Nguyệt đi bộ một hồi lâu thì đến một lò mở ở ngoài Thành Đô.

Tất cả những con bò và lợn nhập vào Thành Đô đều bị bắt ở đây.

Còn chưa vào trong lò mổ mà mùi máu khủng khiếp đã bốc lên nồng nặc rồi. Ấy thế mà Phiêu Nguyệt vẫn không cau mày dù chỉ một cái, hắn lặng lẽ bước tiếp.

“Đến rồi sao?”

Một lão đao phủ bước ra đón tiếp Phiêu Nguyệt.

Trên mặt lão đầy rẫy những nếp nhăn hằn sâu trên làn da vàng sẫm không thể chiến thắng được dòng chảy của thời gian.

Phiêu Nguyệt khẽ gật đầu với lão đao phủ. Thế là lão đao phủ liền nhe hàm răng ố vàng ra cười toe toét với Phiêu Nguyệt.

“Ngươi chưa đến trễ lần nào nhỉ.”

“Vì không có lý do gì để đến muộn cả.”

“Nhưng hôm nay ta có rất nhiều việc. Ngươi chờ được chứ?”

“Được. Vì hôm nay là lần cuối rồi.”

“Lần cuối? Thế là ngươi định nghỉ luôn sao?”

“Vâng.”

“Ồ!”

Lão đao phủ bày ra vẻ mặt tiếc nuối khi nghe Phiêu Nguyệt trả lời. Nhưng vẻ tiếc nuối ấy cũng chỉ là thoáng qua, lão lập tức gật đầu.

“Lão biết rồi. Nếu thiếu hiệp đã quyết rồi thì lão cũng không còn gì để nói. Vì ngươi chỉ làm đến hôm nay thôi nên lát nữa ta sẽ trả tiền cho ngươi luôn.”

“Vâng!”

“Vào trong đi.”

Phiêu Nguyệt khẽ gật đầu rồi bước vào lò mổ.

Bên trong lò mổ có mười con bò đang bị nhốt trong chuồng.

Đôi mắt to ngân ngấn lệ như thể nó cũng biết rằng hôm nay chính là ngày cuối cùng của nó.

Phiêu Nguyệt lặng lẽ nhìn vào những con bò.

Những con bò cũng đang dịu dàng nhìn vào Phiêu Nguyệt.

Trong vài tháng qua, Phiêu Nguyệt luôn đều đặn đi đến lò mổ để giết bò, hắn chưa vắng một ngày nào cả.

Dù sao thì số phận của những con bò này cũng đã được định đoạt cả rồi.

Vận mệnh của chúng chính là bị đao phủ giết sau đó được cung cấp cho người dân trong Thành Đô.

Dù sao thì những con bò này cũng không thể tránh khỏi cái chết.

Phiêu Nguyệt bước ra như muốn nói để hắn làm thay cho lão đao phủ kia.

Ngay lúc đó, lão cười Phiêu Nguyệt một cách giễu cợt.

Giết bò không hề dễ như người ta nghĩ.

Giết bò không phải chỉ dùng sức mạnh là được.

Vì cả việc giết bò cũng có chữ đạo ở trong đó.

Nếu để con bò phải chịu đựng nỗi đau đớn cực hạn, thịt của nó sẽ không ngon.

Để giữ được hương vị ngon nhất và không làm giảm chất lượng thịt thì phải giết chúng một cách nhanh chóng để không gây đau đớn cho chúng.

Giết một con bò lớn trong một mạch thôi đã là chuyện mà đến cả những đao phủ lão luyện còn cảm thấy chẳng dễ dàng gì.

Giết mà không gây đau đớn cho nó còn khó hơn thế.

Lão đao phủ này cũng đã phải giết bò suốt mấy chục năm mới biết cách để giết sao cho không gây đau đớn cho con bò.

Đây là công việc mà bị tất cả mọi người đều xa lánh vì cho là thô tục, nhưng phải có ai đó làm. Và lão đao phủ này đã làm việc này suốt mấy chục năm qua.

Vậy nên, lão mới cười nhạo Phiêu Nguyệt khi biết hắn sẽ thay mình làm công việc khó nhọc này.

“Chắc cùng lắm là một hai ngày nhỉ?”

Một người có thể ngửi được mùi tanh ở lò mổ không đồng nghĩa với việc người đó có sức chịu đựng tốt. Vậy nên, những người có lối suy nghĩ bình thường khó mà chịu đựng được chuyện này trong một hai canh giờ.

Thoạt đầu, lão đao phủ cũng cho rằng Phiêu Nguyệt cùng lắm cũng chỉ chịu đựng được hơn hai ngày. Nhưng khác với những gì mà lão dự đoán, Phiêu Nguyệt mỗi ngày đều đều đặn đến lò mổ giết bò.

Phiêu Nguyệt cũng đã phải rất khổ sở vào lần đầu tiên.

Vì sát pháp thích khách của hắn cũng hoàn thiện được một phần nào đó rồi nên hắn cứ tưởng rằng hắn có thể giết con bò này một cách dễ dàng thôi. Nhưng không lâu sau đó, hắn đã nhận ra những gì mà hắn nghĩ thật là sai lầm.

Mặc dù những con bò đó vẫn bị giết trong một nhát đao bằng sát pháp của hắn, nhưng bọn chúng vẫn vùng vẫy trong nỗi đau tột độ.

Vậy nên chất lượng thịt của những con bị Phiêu Nguyệt giết đã giảm đi rất nhiều.

Lão đao phủ mắng Phiêu Nguyệt sấp mặt.

“Không phải chỉ dùng sức thôi là được đâu. Cũng không phải cần chém có kỹ thuật. Ngươi phải biết cách để an ủi, vỗ về bọn chúng.”

Ban đầu, Phiêu Nguyệt không thể hiểu những lời đó của lão đao phủ có nghĩa là gì.

An ủi vỗ về con bò sao? Làm vậy thì con bò đó sẽ hiểu được tâm tình của mình ư? Phiêu Nguyệt thật sự không thể hiểu nổi.

Tuy nhiên, sau những ngày liên tục giết bò, Phiêu Nguyệt đã hiểu được những lời của lão đao phủ có nghĩa là gì.

Phiêu Nguyệt đã bước vào lò mổ với sát ý nhất định phải giết bò. Tuy hắn không để lộ sát ý của mình ra ngoài, nhưng khi những con bò đối mặt với cái chết, chúng cảm nhận được sát khí như ma quỷ đó của hắn và cảm thấy sợ hãi tột độ.

Vậy nên, hắn ta phải xóa bỏ toàn bộ sát ý đã ăn sâu vào người mình.

Hắn không được nghĩ đến việc sẽ giết chúng.

Hắn ta phải xóa bỏ hoàn toàn sát ý và giết chúng trong sự vô thức.

Phải như vậy, con bò mới không thể nhận thực được bản thân nó đang chết.

Một con, hai con,... và cứ thế, xác bò chất thành đống.

Con bò mà Phiêu Nguyệt giết bị xẻ thịt rồi gửi đến Thành Đô.

Ban đầu, những vị khách phàn nàn về chất lượng kém của thịt, nhưng từ khi nào mà bọn họ lại bắt đầu tìm mua những con bò bị Phiêu Nguyệt giết.

Đến cả lão đao phủ cũng phải công nhận.

“Ngươi đúng là giỏi bẩm sinh. Chữ “sát” đã ăn sâu vào tay của ngươi rồi. Một người có tài năng thiên bẩm không ai sánh bằng.”

Phiêu Nguyệt khám phá sinh và tử thông qua những con bò.

Cơ thể của người và bò có khác biệt rất lớn.

Từ cấu trúc đến vị trí của các cơ quan nội tạng đều chẳng có cái nào giống nhau cả. Nhưng với sự nghiên cứu liên tục của Phiêu Nguyệt, hắn đã tìm ra một tử huyệt mà chưa từng có ai biết đến trước đây.

Sinh tử huyệt.

 Tử huyệt ngăn cách giữa sự sống và cái chết.

Nếu đâm vào nơi đó, thì bất cứ sinh mệnh nào cũng sẽ chết ngay tức khắc.

Nhưng vị trí của Sinh Tử Huyệt không cố định.

Mỗi ngày, nó lại di chuyển từng chút.

Có khi nó nằm gần tim, có lúc thì nằm ở cổ chân.

Nhưng với sự nghiên cứu đều đặn của Phiêu Nguyệt, hắn đã nhận ra Sinh Tử Huyệt di chuyển theo một quy luật nhất định. Và hôm nay là ngày cuối cùng để chứng minh cho giả định của hắn là đúng.

Phiêu Nguyệt lôi một con bò đang bị nhốt từ trong lồng ra.

Con bò tỏ vẻ buông xuôi như thể đã biết được số phận của mình.

Phiêu Nguyệt vuốt ve đầu con bò một lúc.

“Xin lỗi.”

Phiêu Nguyệt buông câu xin lỗi ngắn gọn rồi di chuyển những ngón tay của mình chỉ vào một điểm trên vai của nó.

Bỗng dưng, cơ thể to lớn của con bò yếu ớt ngã xuống.

Không đau đớn, cũng không có tiếng gào thét.

Con bò đã tắt thở trong yên bình.

Như thể tuổi thọ trời ban của nó đã đến hạn vậy.

Phiêu Nguyệt tiếp tục giết những con bò còn lại. Cả mười con đều chết một cách rất nhẹ nhàng mà không hề thét lên một tiếng.

Phiêu Nguyệt tốn còn không quá một khắc để giết hết tất cả những con bò.

Phiêu Nguyệt lặng nhìn những con bò chết dưới tay mình rồi đi ra ngoài.

Khi hắn vừa bước ra ngoài, lão đao phủ lập tức đứng bật dậy.

“Đã xong rồi sao?”

Phiêu Nguyệt lặng lẽ gật đầu còn lão đao phủ thì lắc đầu nguầy nguậy.

“Ôi trời đất! Ngươi…”

Để giết hết mười con bò, lão cũng phải tốn hơn nữa canh giờ. Vậy mà Phiêu Nguyệt chỉ trong một khắc đã có thể giết hết chúng. Sao mà lão không thể ngạc nhiên cho được.

Và lão còn ngạc nhiên hơn nữa khi nhìn vào bên trong.

Vì lão chẳng thấy có vết thương nào ở bên ngoài con bò cả.

Lão không thể biết được rốt cuộc Phiêu Nguyệt đã lấy mạng con bò bằng cách nào cả.

“Ngươi… đúng là một người đáng sợ mà.”

“Thời gian qua tại hạ đã học hỏi được rất nhiều.”

“Hờ!”

Lão đao phủ thở dài một hơi rồi rút tiền từ trong ngực ra.

Phiêu Nguyệt nhận tiền rồi nói lời từ biệt với lão đao phủ rồi từng bước bước ra ngoài lò mổ.

Lão đao phủ nhìn bóng lưng của Phiêu Nguyệt từ xa bằng ánh mắt đầy sợ hãi.

“Tử thần vừa ghé qua đây thì phải.”


Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương