Tuyết Trung Hãn Đao Hành (FULL 200đ/C)
Chapter 329: Tuyết Trung Hãn Đao Hành 329

Chọn giọng đọc để nghe truyện audio:

Phía đông Thiên Phật điện có một gian nhà tranh nhỏ. Quanh năm suốt tháng, nơi đây là chốn dung thân của một tăng nhân áo trắng không danh không phận. Nếu không vì cái đầu trọc lóc và tấm áo cà sa khoác trên người, nhìn kiểu gì hắn cũng chẳng giống người tu hành. Vị tăng nhân trung niên áo trắng này không chỉ uống rượu ăn thịt, mà quá quắt nhất là còn cưới vợ, thậm chí có một cô con gái lớn lên ngay trong chùa từ tấm bé.

Cũng may, vị tửu tăng trung niên trông đầy vết nhơ này ngoài đời sống phóng túng ra thì chẳng gây thù chuốc oán với ai. Hắn chỉ nhận một tiểu đồ đệ tính tình hiền lành y hệt mình, cộng thêm cô con gái hoạt bát thích leo trèo chạy nhảy khắp núi. Cả hai đều được vị trụ trì lớn tuổi nhất chùa vô cùng yêu quý. Mấy lần vị tăng nhân áo trắng vô tình gây họa, bị cao tăng cổ hủ trong Giới Luật viện đuổi theo trách phạt, hắn bèn xúi con gái chạy đến phương trượng thất xin kẹo hồ lô ăn cho đỡ thèm. Lão trụ trì chỉ cần nhìn thấy cô bé là lập tức nguôi giận, trăm lần như một.

Đồ đệ do vị hòa thượng trung niên coi giữ tháp lâm này dẫn dắt cũng không đơn giản. Tuổi còn nhỏ nhưng đã làm giảng tăng trong chùa, được khoác áo cà sa đỏ nhạt lệch vai trái. Tiểu hòa thượng pháp hiệu Nhất Thiền, nghe vô cùng kỳ quái, nhưng so với pháp hiệu của sư phụ hắn thì vẫn chưa là gì.

Một ngày trời trong nắng ấm, tiểu hòa thượng đáng thương ngồi trước nhà tranh giặt chậu quần áo lớn của sư phụ và sư nương, miệng than ngắn thở dài. Hôm Tết Nguyên Tiêu xuống núi xem hội hoa đăng, chẳng may bị Đông Tây lôi đến Long Hổ sơn, ở Thiên Sư phủ còn lỡ lời vài câu với Bạch Liên tiên sinh, may mà không bị đóng cửa đánh cho một trận. Nhưng vừa về đến chùa liền gặp họa. Sư nương quả thật hơi lười, quần áo bẩn chất đống trong nhà không giặt, cũng chẳng chê hôi, nhất định phải đợi hắn về mới chịu thôi. Hơn nữa, chuyện lẻn ra ngoài chơi rõ ràng là chủ ý của Đông Tây. Sư phụ sư nương thấy Đông Tây vẫn hiền từ, nhưng quay sang nhìn hắn lại đổi sắc mặt, đến cơm trong bát cũng ít đi hẳn.

Haizz, giờ này chắc Đông Tây đang cùng sư nương xuống núi mua son phấn rồi. Sư phụ ngẫm ra cũng rất đáng thương, cái bát đựng tiền riêng giấu dưới gầm giường, biết đến năm nào tháng nào mới đầy được đây.

Từ trong nhà tranh, một tăng nhân áo trắng say khướt bước ra. Hắn có vóc người cực cao, ngồi phịch xuống cạnh tiểu hòa thượng, mặt mày cũng nhăn nhó như mướp đắng.

Tiểu hòa thượng chẳng buồn liếc mắt.

Thật ra sư phụ cũng chẳng dễ dàng gì.

Giặt quần áo đến đau lưng mỏi gối, chán quá hóa buồn, tiểu hòa thượng thuận miệng hỏi: "Sư phụ, lúc lên núi nghe nói trong chùa có danh tăng từ phương Nam tới tranh địa bàn với phương trượng Tuệ Năng, người bảo ai sẽ thắng?"

Tăng nhân áo trắng ngáp dài, bực bội đáp: "Hòa thượng ngoại lai giỏi niệm kinh, hơn nữa bản lĩnh đánh đấm của Tuệ Năng sư thúc ngươi cũng sàn sàn như ngươi thôi, tám chín phần là không lại người ta đâu."

Tiểu hòa thượng bĩu môi, ấm ức: "Người không chịu dạy con võ công cao thâm, con biết làm sao được. Quyền phổ trên ba bức tường Thiên Phật điện, con xem bao năm nay mà thật chẳng nhìn ra chỗ nào lợi hại."

Ông sư phụ vô trách nhiệm đáp qua loa: "Cho nên Đông Tây mới bảo ngươi là đồ ngốc."

Nam Bắc ngốc nghếch thở dài sườn sượt như ông cụ non: "Sư phụ, người bảo đời này con có tu thành xá lợi tử được không? Nếu không, con thấy đi luyện võ vẫn hơn. Đông Tây cứ thích chạy xuống núi, con sợ nàng bị người ta bắt nạt mà mình lại đánh không lại."

Tăng nhân áo trắng ngẫm nghĩ rồi bảo: "Vậy à? Thế thì ngươi cứ lôi mấy tiểu sa di tám chín tuổi mới luyện quyền trong chùa ra làm bao cát, đánh riết rồi sẽ thành cao thủ thôi."

Tiểu hòa thượng phẫn nộ: "Lời này người nói từ lâu rồi. Năm ngoái con nghe lời người đi đánh một tiểu sa di, kết quả sư phụ người ta chạy tới mắng vốn. Người thì hay rồi, chuồn thẳng cẳng, hại sư nương suýt nữa véo đứt tai con!"

Tăng nhân trung niên giả vờ kinh ngạc "a" một tiếng, làm bộ hồ đồ: "Có chuyện đó à?"

Tiểu hòa thượng đành cam chịu số phận, cúi đầu ra sức vò đống quần áo bẩn.

Hồi lâu không thấy động tĩnh, tiểu hòa thượng quay sang, thấy sư phụ đang ngẩng đầu ngẩn ngơ nhìn bầu trời xanh không một gợn mây, bèn hỏi: "Sư phụ, người nhìn gì thế?"

Tăng nhân áo trắng đưa một ngón tay ra, trỏ một cái về phía trước.

Tiểu hòa thượng theo bản năng nhìn theo ngón tay sư phụ, liền bị gõ một cái rõ đau vào đầu. Sư phụ mắng: "Bảo ngươi là đồ ngốc còn không phục. Ta đã chỉ điểm cho ngươi, ngươi còn nhìn cái gì? Ngộ tính ngu độn thế này mà cũng muốn sau khi chết thiêu ra xá lợi tử hả?"

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...